Cụ thể hóa mạnh hơn trách nhiệm bảo vệ sức khỏe người lao động
Chị Hà Thị Huyên (sinh năm 2002, quê Nghệ An), công nhân đang làm việc tại một doanh nghiệp trong khu công nghiệp ở Hà Nội cho biết, chị rất quan tâm đến Dự thảo Điều lệ Công đoàn Việt Nam khóa XIV (dự thảo), đặc biệt là những nội dung liên quan trực tiếp đến đời sống, quyền lợi và điều kiện làm việc của người lao động trẻ.
Gắn bó gần 4 năm với dây chuyền sản xuất, chị Huyên hiểu rõ áp lực của công nhân khi phải tăng ca liên tục để đủ trang trải cuộc sống. Hai vợ chồng chị thuê phòng trọ chưa đầy 15m2 ở xã Thiên Lộc, TP Hà Nội với giá 1,4 triệu đồng/tháng. Dù thu nhập mỗi tháng có thể đạt 15-16 triệu đồng nhờ làm thêm từ sáng tới tối, nhưng đổi lại là sức khỏe giảm sút, thời gian dành cho gia đình ít ỏi.
Theo chị, tại Điều 2 của dự thảo, việc bổ sung quyền được thụ hưởng chính sách nhà ở xã hội, hỗ trợ tìm việc làm, học nghề, nâng cao kỹ năng nghề nghiệp là rất thiết thực đối với lao động trẻ nhập cư. Tuy nhiên, chị mong các quy định này khi triển khai sẽ đi vào thực chất hơn.
“Công nhân chúng tôi nghe nhiều về nhà ở xã hội nhưng rất ít người có thể mua hoặc thuê. Nếu công đoàn có thêm các chương trình hỗ trợ thuê trọ giá rẻ, kết nối nhà trẻ, siêu thị công đoàn hoặc vay vốn ưu đãi thì sẽ giúp người lao động yên tâm gắn bó lâu dài hơn” - chị kiến nghị.
Bên cạnh đó, chị Huyên cho rằng, Điều 4 về trách nhiệm của cán bộ công đoàn cần được cụ thể hóa mạnh hơn ở khía cạnh bảo vệ sức khỏe người lao động, nhất là công nhân tăng ca kéo dài: “Chúng tôi hiểu doanh nghiệp cần sản xuất, công nhân cũng cần thêm thu nhập. Nhưng nếu tăng ca liên tục trong thời gian dài sẽ ảnh hưởng sức khỏe, tinh thần và hạnh phúc gia đình. Có tuần vợ chồng tôi chỉ gặp nhau vài lần vì lệch ca. Tôi mong công đoàn sẽ thường xuyên lắng nghe công nhân hơn, kiến nghị doanh nghiệp bố trí thời gian làm việc hợp lý để người lao động có thời gian nghỉ ngơi và chăm sóc con cái”.
Xem bản gốc tại đây