Ký ức bước ra từ mưa bom bão đạn của đôi vợ chồng thương binh già
Hà Tĩnh - Xem lễ diễu binh 50 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, ký ức một thời mưa bom, bão đạn lại ùa về với đôi vợ chồng thương binh già.
Đổ máu, mất cánh tay ở chiến trường
Hôm nay, ngày 30.4, ngồi xem tivi trực tiếp về Chương trình diễu binh, diễu hành kỷ niệm 50 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, đôi vợ chồng thương binh già Nguyễn Sỹ Ty (83 tuổi), Nguyễn Thị Bốn (75 tuổi) rưng rưng xúc động. Ký ức về những năm tháng trực tiếp chiến đấu, phục vụ chiến đấu, bị thương nặng tưởng chừng đã vĩnh viễn nằm lại chiến trường lại ùa về trong họ.
Cựu binh Nguyễn Sỹ Ty kể, năm 22 tuổi (1964) ông đi bộ đội. Sau một thời gian huấn luyện, ông chiến đấu ở chiến trường 559 (đường Trường Sơn) từ khu vực đường 9 đến tỉnh Savanakhet và vùng hạ Lào.
Đơn vị của ông chiến đấu với nhiều trận đánh ác liệt gồm đánh biệt kích, đánh địch đổ bộ bằng trực thăng trong khu vực rừng núi.
Vào một ngày của tháng 12.1967, địch đổ bộ bằng nhiều máy bay trực thăng với hàng trăm tên xuống địa điểm Atôpơ (Lào) nhằm đánh vào khu vực kho chứa lương thực, vũ khí, đạn dược của quân ta.
“Lúc đó sau một loạt bom của địch trút xuống, chúng tôi được lệnh của cấp trên cứ gặp địch là nổ súng. Tôi được giao là một mũi trưởng trong các mũi bao vây, tiêu diệt địch. Tay tôi ôm khẩu AK bắn một loạt đạn trước. Sau đó đồng đội đồng loạt nhả đạn khiến địch chết rất nhiều, hoảng loạn tháo chạy.
Một lúc sau địch bớt hoảng sợ, chúng đánh trả ác liệt, quân ta lợi dụng địa hình và gốc cây lớn để ẩn nấp bảo toàn lực lượng, hạn chế thương vong. Hai bên cầm cự nhau đến khoảng 7 giờ tối thì cấp trên ta có lệnh không nổ súng nữa mà bao vây địch chờ ta kéo pháo vào trận địa để đánh một trận tiêu diệt hết địch. Hôm đó chúng tôi nằm cầm cự suốt đêm.
Sáng hôm sau lúc khoảng 6 giờ sáng, địch tập trung hàng loạt máy bay trực thăng tiếp tục đổ quân xuống, đồng thời dùng nhiều máy bay ném bom, bắn phá ác liệt. Lúc đó đơn vị chúng tôi được lệnh bám sát thắt lưng địch mà đánh. Tiếp đó, pháo và bộ binh của ta đồng loạt tấn công bắn cháy 11 máy bay của địch, trong đó chủ yếu là trực thăng.
Trong lúc bom, đạn của hai bên bắn phá như mưa, một viên đạn của địch trúng vào cánh tay phải của tôi, đạn xuyên từ phía trước ra sau cùi tay, máu chảy ướt đỏ cả người. Tôi được đồng đội dùng dây cao su buộc tay lại để cầm máu. Sau đó tôi, anh Toán và anh Hợp là 3 người bị thương lết, bò về nằm ở một hầm phòng không.
Khi trấn đánh kết thúc, tổ dưỡng thương đã đến băng bó cho chúng tôi rồi đưa về nhà thương phẫu thuật, điều trị. Khoảng 5 ngày hay một tuần gì đó thì họ gây mê rồi cưa cánh tay bị thương của tôi. Tỉnh dậy thấy mình mất một cánh tay tôi buồn lắm. Nhưng cũng chỉ buồn một chút rồi tôi bình tĩnh lại, nghĩ rằng chưa chết cũng đã là may mắn hơn nhiều đồng đội của mình rồi”, ông Ty kể lại.
Sau khi bị thương, ông Ty được đưa ra ăn dưỡng 2 tháng tại tỉnh Hà Tây, sau đó chuyển về ở tại trại thương binh tỉnh Hà Bắc. Đến năm 1969 thì ông được chuyển về trạm thương binh Hà Tĩnh ăn dưỡng.
Vợ ông Ty, bà Nguyễn Thị Bốn (SN 1950) cũng là một người bị thương trong chiến tranh. Năm 21 tuổi (1971), bà Bốn đi Dân công hỏa tuyến ở miền Tây tỉnh Quảng Bình. Trong một lần nhóm nữ Dân công hỏa tuyến đang đào đất, sửa đường cho xe vào tiền tuyến thì máy bay địch ném bom.
“Quả bom địch ném xuống trúng nhóm chúng tôi khiến 2 người hi sinh, tôi trúng bom ngất đến 2 ngày mới tỉnh. Lúc tỉnh lại tôi nghe lại kể rằng, sau khi trúng bom, họ nghĩ tôi đã chết nên định không đưa về cứu nữa. Nhưng sau đó thấy còn thoi thóp thở, nghĩ còn nước còn tát nên họ đưa về cấp cứu thì tôi may mắn sống sót”, bà Bốn ứa nước mắt nhớ lại.
“Bị thương trở về quê nhà, chúng tôi cùng cảnh ngộ không còn lành lặn nên đồng cảm, lấy nhau, thành vợ chồng đến nay cũng đã hơn 50 năm”, ông Ty kể.
Tự hào Quân đội Việt Nam Anh hùng
Ông Ty tâm sự, bản thân mình mất đi cánh tay phải, vợ cũng bị thương nặng trên đầu, trên cơ thể đầy vết sẹo, sức khỏe bị ảnh hưởng rất lớn khiến cuộc sống của vợ chồng vô cùng khó khăn khi làm nghề nông. Thế nhưng, nhờ được tôi luyện qua chiến tranh nên vợ chồng ông có đủ nghị lực để vượt qua tất cả. Dù chỉ còn một tay nhưng ông Ty vẫn làm được các công việc như người lành lặn khác.
Đi ra từ cuộc chiến tranh ác liệt, nhiều lúc đã nghĩ đến sẽ không còn sống sót trở về. Vợ chồng ông Ty càng hiểu được giá trị của hòa bình, độc lập, tự do. Bởi vậy, trong số 5 người con được sinh ra, 4 người được vợ chồng ông đặt tên là: Hòa, Bình, Vinh, Quang.
Ngồi chăm chú dõi mắt theo lễ diễu binh, diễu hành 50 năm Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, nhiều lần vợ chồng ông Ty xúc động, mắt rưng rưng.
“Vợ chồng chúng tôi rất vui, rất tự hào và cũng rất xúc động khi hôm nay đã tròn 50 năm giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Có được hòa bình hôm nay, chúng tôi tự hào vì đã góp một phần phần máu, thịt, cơ thể của mình trên chiến trường”, Ông Ty chia sẻ.

“Quân đội ta nay ngày càng tinh nhuệ, hiện đại, được trang bị vũ khí tối tân. Tôi rất vui mừng và tin tưởng vào Đảng, Nhà nước ta, vào Quân đội ta trong sự nghiệp xây dựng, bảo vệ Tổ quốc, phát triển đất nước để cuộc sống của nhân dân ngày càng ấm no, hạnh phúc”, ông Ty chia sẻ thêm.
Ở cái tuổi đã "xưa nay hiếm", vợ chồng ông Ty vẫn còn khỏe, minh mẫn, sống lành mạnh, gương mẫu được cán bộ, nhân dân kính trọng.
Ngoài được hưởng đầy đủ chế độ trợ cấp hàng tháng về thương binh, mỗi dịp ngày Thương binh, liệt sỹ, ngày Tết, vợ chồng ông cũng đều được nhận thêm quà.
"Hôm nay, nhân kỉ niệm 50 năm Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, vợ chồng tôi cũng được xã tặng 2 suất quà, mỗi suất 500 nghìn đồng nên tôi rất vui, thấy mình luôn được Đảng, Nhà nước quan tâm", ông Ty trải lòng.
Đọc bản gốc tại đây