Người lính biển rời đất liền mang xuân ra trùng khơi
Những người lính trên con tàu Cảnh sát biển lặng lẽ rời bến, mang theo Tết ra giữa trùng khơi sóng gió, giữ bình yên vùng biển của Tổ quốc.
Tăng cường trực Tết giữ bình yên vùng biển của Tổ quốc
Tại cầu cảng Hải đội 401, cán bộ, chiến sĩ Tàu CSB 8005, Hải đoàn 42, Bộ Tư lệnh Vùng Cảnh sát biển 4 lại bắt đầu một hành trình ngược sóng. Đó là hành trình mang mùa xuân từ đất liền ra biển.
Trên boong tàu, những phần quà Tết đã được xếp gọn gàng: gạo, thực phẩm, trái cây và cả những cành mai, cành đào rực rỡ sắc xuân. Giữa bộn bề công việc, sắc màu ấy khiến con tàu như gần hơn với đất liền trước giờ nhổ neo.
Ba hồi còi dài vang lên chào cảng. Khẩu lệnh dõng dạc, dứt khoát của Đại úy Nguyễn Văn Công - Thuyền trưởng cất lên: “Toàn tàu báo động chiến đấu chuẩn bị đi biển...”.

Trên khoang lái, lời động viên của đồng chí Thượng úy Cao Đăng Trung - Chính trị viên Tàu CSB 8005 trầm ấm phát lên từ loa truyền thanh nội bộ: “Các đồng chí thân mến! Phía trước chúng ta là biển cả, là nhiệm vụ, nhưng cũng là niềm tin của Thủ trưởng, chỉ huy các cấp và gia đình gửi gắm. Khi con tàu đã rời cảng, mỗi chúng ta là một bộ phận không thể tách rời của khối thống nhất và tinh thần đoàn kết. Biển có thể động, sóng có thể cao, nhưng bản lĩnh của người lính Cảnh sát biển Việt Nam thì không bao giờ được phép lay chuyển…”.
Những sợi dây xích cuối cùng được thu về boong. Con tàu nhích dần ra khỏi cầu cảng, để lại phía sau những dải nước trắng xóa. Mỗi vòng quay chân vịt đưa con tàu xa dần đất liền, cũng là lúc mang theo hơi ấm từ những mái nhà vừa khép cửa đón Tết.
Mùa xuân hiện diện trên những nụ cười bình yên của ngư dân
Giữa đại dương mênh mông những ngày giáp Tết, khi con tàu thực hiện nhiệm vụ tuần tra, hình ảnh những chiếc ghe cá của ngư dân vẫn miệt mài vươn khơi khiến ai nấy thêm phần xúc động. Dưới cái nắng hanh hao, màu áo xanh Cảnh sát biển hòa cùng sắc đỏ của lá cờ Tổ quốc vừa được trao tặng.
Ngư dân Trần Văn Tính, quê An Giang, đón nhận lá cờ với niềm vui hiện rõ trên gương mặt sạm nắng. Ông cẩn thận miết lại từng đường kim mũi chỉ rồi treo lên cao nhất trên cột buồm. “Có lá cờ này, nhìn từ xa biết là người mình, thấy các chú Cảnh sát biển là thấy nhà rồi”, ông Tính chia sẻ.

Giữa không gian nồng nàn vị mắm cá và hơi thở mặn mòi của gió biển, những lời dặn dò về an toàn pháp luật, không xâm phạm vùng biển nước ngoài, thực hiện nghiêm quy định chống khai thác hải sản bất hợp pháp được nhắc lại gần gũi như lời người thân căn dặn trước chuyến đi xa.
Đáp lại là nụ cười hiền hậu của người ngư dân già. “Có các chú trực ở đây, tụi tui ăn Tết trên biển mà cái dạ nhẹ tênh. Nhìn từ xa thấy tàu Cảnh sát biển là thấy nhà mình rồi”, ông Tính nói.
Khi chiếc ghe cá rời đi, tiếng máy nổ xình xịch hòa cùng tiếng sóng. Từ boong tàu, các chiến sĩ gọi lớn theo mạn nước: chúc bà con năm mới thuận buồm xuôi gió, biển lặng, cá đầy khoang. Lời chúc hòa vào gió biển, mang theo hơi ấm của đất liền gửi tới những “cột mốc sống” đang ngày đêm bám biển.
Đứng trên boong tàu nhìn theo bóng ghe xa dần, giữa mênh mông đại dương, người lính biển không cảm thấy cô độc. Bà con ngư dân là hậu phương, là đôi mắt giữa biển khơi, còn những con tàu Cảnh sát biển là điểm tựa vững vàng nơi đầu sóng.
Tết trên biển không có pháo hoa rực rỡ, không có tiếng cười rộn ràng của gia đình, nhưng có tiếng động cơ đều đặn, có ca trực nối dài, có sắc cờ đỏ giữa trời xanh và có niềm tin lặng lẽ được gửi trao.
Với người lính Cảnh sát biển, xuân không chỉ đến từ đất liền, mà còn hiện diện trong nụ cười bình yên của ngư dân giữa trùng khơi.
Đọc bản gốc tại đây