Những chuyến xe 0 đồng chở đầy “yêu thương” đến khắp các tỉnh thành ở mọi miền tổ quốc. Ảnh: MẠNH ĐIỆP
Những chuyến xe 0 đồng chở đầy “yêu thương” đến khắp các tỉnh thành ở mọi miền tổ quốc. Ảnh: MẠNH ĐIỆP

Những “người hùng” thầm lặng với “Chuyến xe 0 đồng” đến mọi miền Tổ quốc

QUÁCH DU (báo lao động) 01/01/2026 15:14 (GMT+7)

Giữa bộn bề lo toan của đời sống hiện đại, có những con người âm thầm chọn cho mình một lối đi khác – lối đi của sẻ chia, của tình người không điều kiện. Ở Thanh Hóa, Đội xe 0 đồng cứu hộ, cứu nạn Thanh Hóa là một minh chứng sinh động cho tinh thần ấy. Dù mới thành lập chưa đầy 1 năm, nhưng bằng những chuyến xe nghĩa tình không thu phí, họ đã góp phần xoa dịu nỗi đau của hàng trăm mảnh đời bất hạnh, lặng lẽ trở thành những “người hùng thầm lặng” giữa đời thường.

Những chuyến xe nghĩa tình ra đời

Những ngày cuối năm 2025, khi nhìn lại một năm đầy biến động bởi thiên tai, mưa lũ, dịch bệnh và những khó khăn chồng chất, câu chuyện về Đội xe 0 đồng ở Thanh Hóahiện lên như một gam màu ấm áp, đầy nhân văn. Không ồn ào, không phô trương, những con người bình dị ấy đã miệt mài rong ruổi trên khắp các nẻo đường, từ miền núi đến đồng bằng, từ Bắc vào Nam, chỉ với một mục đích duy nhất: Giúp người trong cơn hoạn nạn.

Để hiểu rõ hơn về hành trình đặc biệt này, phóng viên Báo Lao Động đã tìm đến gặp anh Lê Mạnh Điệp (SN 1984, trú tại phố Đông Đức, phường Quảng Phú, tỉnh Thanh Hóa), Đội trưởng Đội xe 0 đồng Thanh Hóa. Trong căn nhà giản dị, câu chuyện về sự ra đời của đội thiện nguyện được anh Điệp kể lại bằng giọng điềm đạm, chân thành.

“Nhiều năm qua, chúng tôi vốn đã quen với việc làm thiện nguyện, quyên góp, trao quà ở nhiều tỉnh, thành. Anh em đi nhiều, làm nhiều, hiểu nhau và thấy hợp nhau. Đến tháng 3.2025, xuất phát từ việc cả nhóm cùng tham gia hỗ trợ tìm kiếm một trường hợp đuối nước ở khu vực cầu Hàm Rồng. Gần một tuần liền phối hợp với lực lượng chức năng, cuối cùng cũng tìm được nạn nhân. Sau sự việc đó, chúng tôi ngồi lại với nhau và quyết định thành lập một đội cứu hộ, cứu nạn miễn phí” – anh Điệp chia sẻ.

Ban đầu, đội chỉ có khoảng 10 thành viên. Ai có xe thì góp xe, ai có sức thì góp sức. Mỗi khi nhận được thông tin có người đuối nước, tai nạn hay hoàn cảnh khó khăn cần hỗ trợ, cả đội lập tức lên đường, bất kể ngày hay đêm, nắng hay mưa. Việc làm nghĩa tình ấy dần được người dân ghi nhận, lan tỏa, số lượng thành viên cũng theo đó tăng lên. Đến nay, Đội xe 0 đồng Thanh Hóa đã có 25 thành viên thường xuyên tham gia.

“Trước đây, chúng tôi chủ yếu nắm thông tin qua mạng xã hội, báo chí. Sau đó, đội lập Fanpage mang tên Đội xe 0 đồng Thanh Hóa để cập nhật hoạt động. Từ đó, người dân biết đến nhiều hơn, khi có việc cần là gọi cho đội” – anh Điệp nói.

Không chỉ là cứu hộ, cứu nạn

Theo anh Điệp, hiện nay ngoài các phương tiện cá nhân của thành viên, đội còn có 2 chiếc xuồng máy và 1 máy tạo ôxy phục vụ công tác cứu hộ. Tuy nhiên, hoạt động của Đội xe 0 đồng không chỉ dừng lại ở cứu hộ, cứu nạn trong thiên tai, đuối nước, mà còn mở rộng sang hỗ trợ đưa đón bệnh nhân nghèo đi khám, điều trị tại các bệnh viện; hỗ trợ đưa hài cốt liệt sĩ về quê hương; giúp đỡ những hoàn cảnh đặc biệt khó khăn trong xã hội.

Mỗi chuyến xe là một câu chuyện, mỗi hành trình là một lần đối diện với nỗi đau, sự mong manh của kiếp người. Và có những câu chuyện khiến ngay cả những người vốn đã quen với gian khó cũng không thể nào quên.

Anh Điệp nhớ lại trường hợp một cụ bà nghèo ở khu vực huyện Đông Sơn cũ. Cụ mắc bệnh thận nặng, phải điều trị dài ngày tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh Thanh Hóa. Cả cuộc đời lam lũ, cụ chỉ có một người con gái đã đi lấy chồng xa, không thường xuyên chăm sóc được.

“Khi nhận được thông tin gia đình cần hỗ trợ xe để đưa cụ về quê, chúng tôi lập tức lên đường. Về đến nhà, anh em mới thấy trong nhà gần như không có thứ gì đáng giá, trống trải và lạnh lẽo. Sau đó, chúng tôi kêu gọi và có một mạnh thường quân đồng ý cho cụ về trú tạm tại khu tịnh thất của gia đình họ ở khu vực huyện Hoằng Hóa cũ” – anh Điệp kể.

Hôm đó là ngày 21.7.2025, trời mưa bão dữ dội. Chuyến xe đưa cụ bà về nơi ở mới lầm lũi lăn bánh trong mưa gió. Nhưng chỉ ít giờ sau khi đến nơi, cụ đã không qua khỏi.

“Chứng kiến sự việc ấy, tôi và anh em trong đội không ai cầm được nước mắt. Chúng tôi ngỏ ý sẽ lo hậu sự cho cụ, nhưng phía tịnh thất đã đứng ra lo chu toàn. Đó là một trong những khoảnh khắc khiến tôi ám ảnh và càng thấy việc mình đang làm là cần thiết” – anh Điệp trầm giọng.

Một trường hợp khác là cụ bà ở khu vực huyện Nông Cống cũ, mắc bệnh nặng. Sau khi nhận được đề nghị từ người thân, đội đã đến tận nơi đưa cụ ra Bệnh viện Đa khoa tỉnh Thanh Hóa điều trị. Không lâu sau, bệnh tình chuyển biến xấu, cụ phải chuyển gấp ra Hà Nội. Điều trị được hai ngày, gia đình lại tiếp tục nhờ đội hỗ trợ đưa cụ về lại Thanh Hóa. Sau một thời gian điều trị, đội tiếp tục đưa cụ về nhà.

“Những trường hợp như vậy rất nhiều. Tất cả đều hoàn toàn miễn phí. Chúng tôi chỉ nghĩ đơn giản, giúp được gì thì giúp hết sức. Nhìn những hoàn cảnh éo le, bệnh tật, khó khăn chồng chất, không thể làm ngơ được” – anh Điệp chia sẻ.

Phí chuyến xe là 0 đồng và lời cảm ơn cũng chính là chi phí”

Để duy trì hoạt động, vấn đề kinh phí là điều không thể tránh khỏi. Theo anh Điệp, thời gian đầu, toàn bộ chi phí xăng xe đều do các thành viên tự đóng góp. Về sau, khi việc làm của đội được nhiều người biết đến, các mạnh thường quân đã chung tay ủng hộ, người ít vài chục nghìn đồng, người nhiều vài triệu đồng, giúp đội vơi bớt phần nào gánh nặng.

“Đội có quy định rất rõ ràng. Những chuyến xe di chuyển dưới 40km thì anh em tự bỏ tiền xăng. Nếu trên 40km, tiền xăng dầu, cầu đường sẽ được trích từ quỹ tình thương do mạnh thường quân đóng góp. Các chi phí sinh hoạt khác như ăn uống, nghỉ ngơi, anh em tự lo. Mọi khoản thu – chi đều được công khai, cập nhật thường xuyên trên trang của đội để mọi người cùng theo dõi” – anh Điệp cho biết.

Sau khoảng 9 tháng hoạt động, Đội xe 0 đồng Thanh Hóa đã tham gia hỗ trợ 15 vụ đuối nước; 4 lần đưa đón hài cốt liệt sĩ; hàng trăm chuyến xe đưa đón bệnh nhân nghèo đi khám, điều trị. Đáng chú ý, phạm vi hoạt động không chỉ gói gọn trong tỉnh mà còn trải dài khắp cả nước, với những chuyến xe từ Hải Phòng vào Đắk Lắk, từ Đồng Nai về Thanh Hóa…

“Không ít lần, khi đưa bệnh nhân về đến nhà, người thân ngỏ ý gửi tiền cảm ơn. Nhưng quy chế của đội là tuyệt đối không nhận bất cứ thứ gì, từ tiền bạc đến hiện vật. Chúng tôi luôn xác định: Phí của chuyến xe là 0 đồng, và lời cảm ơn chính là phí của chuyến xe. Có những người sau khi được giúp đỡ đã bật khóc vì xúc động” – anh Điệp nói.

Nói về kế hoạch trong thời gian tới, anh Điệp cho biết, cả đội vẫn sẽ duy trì hoạt động thiện nguyện này chừng nào còn có thể. Mục tiêu không gì khác ngoài việc giúp được càng nhiều người càng tốt, lan tỏa những điều tử tế trong cộng đồng.

“Chúng tôi không nghĩ mình làm điều gì lớn lao. Chỉ mong rằng, trong lúc khó khăn nhất, người nghèo, người bệnh, những phận người kém may mắn sẽ cảm nhận được rằng họ không đơn độc, vẫn có những bàn tay sẵn sàng nắm lấy, đồng hành và sẻ chia” – anh Điệp bộc bạch.

Đọc bản gốc tại đây

Cùng chuyên mục