Cựu chiến binh 71 tuổi ở Cần Thơ và bếp ăn 0 đồng suốt 5 năm

Tạ Quang (báo lao động) 16/09/2025 16:28 (GMT+7)

Cần Thơ - Dù tuổi đã cao, sức khỏe không còn như xưa, nhưng người cựu chiến binh vẫn đều đặn nhóm bếp, chưa một lần than mệt.

Thức dậy lúc 3 giờ sáng để nấu cơm cho người nghèo

Trong căn bếp nhỏ nằm ở phường Cái Răng (TP Cần Thơ), suốt 5 năm qua, cựu chiến binh Nguyễn Tuấn Tài (71 tuổi) vẫn đều đặn nhóm lửa, nấu cơm mỗi tuần ba buổi để phát miễn phí cho người nghèo, bệnh nhân và người khuyết tật. “Bếp yêu thương tình đồng đội” - cái tên thân thương mà nhiều người dân gọi nơi đây không chỉ là nơi sẻ chia bữa ăn, mà còn là điểm tựa cho những mảnh đời cơ cực giữa lòng phố thị.

Nhiều người dân đến với bếp ăn 0 đồng. Ảnh: Tạ Quang
Nhiều người dân đến với bếp ăn 0 đồng ở TP Cần Thơ. Ảnh: Tạ Quang

Mỗi tuần vào thứ Ba, Tư và Bảy, ông Tài thức dậy từ 3 giờ sáng. Trong căn bếp nhỏ cạnh sân, ông vo gạo, nổi lửa nấu cơm, còn vợ và hai con gái chuẩn bị món mặn, rau xào, canh, rồi đóng hộp. Mỗi buổi, khoảng 100 suất cơm được trao tận tay người khó khăn đang điều trị tại các bệnh viện hoặc sống tại khu trọ nghèo.

Dù là cơm từ thiện, nhưng gia đình ông luôn chăm chút thực đơn: món ăn luân phiên, đủ món mặn, món xào, canh rau, thỉnh thoảng có thêm trái cây, bánh hoặc chè ngọt. Các suất ăn đều được đóng hộp kỹ càng, giữ nhiệt và đảm bảo vệ sinh.

“Người nghèo khổ cả đời rồi, không thể để họ ăn tạm bợ. Mỗi bữa cơm là một điều tử tế mà tôi muốn gửi đến họ”, ông Tài nói, tay vẫn thoăn thoắt chia cơm vào hộp.

Hơn 50 năm trước, ông Tài là chiến sĩ đặc công thuộc Sư đoàn 305, từng tham gia chiến dịch tiến vào sân bay Tân Sơn Nhất năm 1975. Sau khi nghỉ hưu vào năm 2005, ông về sinh sống tại phường Hưng Thạnh (nay thuộc phường Cái Răng) và giữ chức Chi hội trưởng Chi hội Cựu chiến binh khu vực 3.

Năm 2020, khi đại dịch COVID-19 bùng phát, chứng kiến nhiều bệnh nhân và người lao động mất thu nhập, không đủ tiền ăn, ông Tài quyết định cùng vợ con mở bếp ăn 0 đồng. Ban đầu, gia đình tự nấu và mang cơm đến tận các bệnh viện. Về sau, khi dịch lắng xuống, ông đặt bếp tại nhà và phát cơm ngay tại chỗ để thuận tiện hơn cho người đến nhận.

Đến năm 2024, bếp ăn được đặt tên chính thức là "Bếp yêu thương tình đồng đội", như một lời nhắc nhở về tinh thần san sẻ, không bỏ lại ai phía sau mà ông luôn tâm niệm từ thời còn trong quân ngũ.

Hoạt động bằng tấm lòng và sự góp sức của cộng đồng

Bếp ăn hoạt động hoàn toàn bằng nguồn đóng góp tự nguyện. Gia đình ông Tài trích từ tiền lương hưu, thu nhập bán hàng online của hai con gái. Nhiều người dân trong khu vực khi biết đến việc làm của ông cũng mang gạo, rau, cá đến ủng hộ.

Không chỉ phát cơm, ông còn tận dụng khoảng đất trống gần nhà để trồng rau sạch phục vụ bếp. Ông thường xuyên gom vỏ chai, lon nhựa tặng lại cho những người nhặt ve chai - những người nghèo đến nhận cơm hằng tuần.

“Có người điếc, có người liệt một tay, có chị bán vé số nuôi ba đứa cháu. Họ đến thường xuyên, tôi nhớ từng người, từng hoàn cảnh. Lúc nào có thêm gì là tôi để phần cho họ”, ông Tài chia sẻ.

Một bếp ăn, nhiều số phận được tiếp sức

Bà Phạm Thị Út (63 tuổi), người bán vé số thường xuyên đến nhận cơm, xúc động: “Không có bếp ăn này, chắc tôi phải bán thêm chục tờ vé số mới đủ tiền mua cơm. Có phần ăn mang về, tôi đỡ lắm”.

Còn ông Nguyễn Văn Hải (55 tuổi), người bị liệt một tay, thường đến nhận 5 suất cơm để chia lại cho những người bệnh cùng sống trong khu trọ, chia sẻ: “Tôi bệnh triền miên, sống nhờ cộng đồng. Có được phần cơm sạch sẽ, đầy đủ như vậy, tôi vừa biết ơn, vừa mong giúp lại phần nào, nên thường đi lấy giúp luôn cho người khác”.

Dù tuổi đã cao, sức khỏe không còn như xưa, nhưng người cựu chiến binh vẫn đều đặn nhóm bếp. Ảnh: Tạ Quang
Dù tuổi đã cao, sức khỏe không còn như xưa, nhưng người cựu chiến binh vẫn đều đặn nhóm bếp. Ảnh: Tạ Quang

Bên cạnh việc phát cơm, ông Tài còn thường xuyên lui tới thăm các đồng đội cũ, hỗ trợ gạo, thực phẩm và động viên tinh thần. Ông Trần Thanh Dừng (68 tuổi), cựu chiến binh phường Hưng Thạnh, cho biết: “Anh Tài sống nghĩa tình, gần gũi và đầy trách nhiệm với đồng đội. Việc làm của anh khiến nhiều người trong chúng tôi tự nguyện đến giúp, duy trì bếp ăn này”.

Dù tuổi đã cao, sức khỏe không còn như xưa, ông Tài vẫn đều đặn nhóm bếp, chưa một lần than mệt. Với ông, đây là cách sống tiếp nối lý tưởng người lính.

“Tôi không sống mãi, nhưng mong ngọn lửa của bếp ăn này sẽ được các con, các cháu tiếp tục giữ gìn. Như tôi góp lương hưu, con gái góp thu nhập từ việc bán hàng - vậy là đủ để giữ lửa”, ông xúc động nói.

Xem bản gốc tại đây

Cùng chuyên mục