Khoảnh khắc vợ chồng ông Đầng dõi mắt theo từng đoàn tàu, bảo đảm người dân qua lại an toàn. Ảnh: Hải Minh
Khoảnh khắc vợ chồng ông Đầng dõi mắt theo từng đoàn tàu, bảo đảm người dân qua lại an toàn. Ảnh: Hải Minh

Vợ chồng già tự nguyện gác tàu giúp người dân Hải Phòng yên tâm đi lại

Mai Hương (báo lao động) 30/11/2025 10:00 (GMT+7)

Hải Phòng - Hơn 9 năm qua, vợ chồng ông Vũ Văn Đầng lặng lẽ đứng chốt tại đường ngang dân sinh, cảnh báo từng chuyến tàu để giữ an toàn cho cả thôn.

Bước ra đường ray khi không ai dám đứng

Người dân thôn Dưỡng Thái Nam (xã Phú Thái, TP Hải Phòng) đã quen với hình ảnh người đàn ông dáng gầy, mái tóc lốm đốm bạc ngày nào cũng có mặt ở nút giao đường sắt với Quốc lộ 5. Ở tuổi ngoài 70, ông Vũ Văn Đầng vẫn đứng đó, như một “bức tường sống” chặn lại mọi bất trắc có thể xảy ra với người qua đường.

Trước năm 2016, đường ngang này là một trong ba lối đi chính kết nối hơn 600 hộ dân ra Quốc lộ 5. Không gác chắn, không hệ thống tín hiệu, không có bất kỳ cảnh báo tự động nào. Tàu chỉ cần hụ còi chậm một nhịp là người đi đường hoảng loạn. Những vụ tai nạn liên tiếp khiến cả thôn sống trong nơm nớp, mỗi chuyến tàu chạy qua là một lần mọi người thót tim.

Khi thôn thông báo cần người trực cảnh giới, nhiều người lắc đầu từ chối vì nghĩ công việc vừa đơn điệu vừa dễ gặp rủi ro. Giữa lúc ai cũng ngại ngần, ông Đầng chỉ nói ngắn gọn: “Không ai làm thì tôi làm”.

Mức thù lao khi ấy chỉ 500.000 đồng mỗi tháng chẳng đủ chi tiêu nhưng với ông, chỉ cần có người đứng nhắc nhở là có thể tránh được những tai nạn đau lòng. Không có chòi gác, ông tự dựng mái che bằng vài cành cây. Những ngày mưa dầm, gió quật mạnh đến rung cả mái tạm, ông vẫn bám trụ, mắt không rời đường ray.

Ông thuộc từng giờ tàu chạy trong ngày, nhớ chính xác chuyến nào hay đến sớm, chuyến nào thường chậm vài phút. Hai chuyến tối lúc 19h20 và 20h30 khiến ông vất vả nhất: đường tối, đèn xe lẫn với ánh đèn tàu, người đi lại đông. Bao giờ ông cũng có mặt sớm, bởi “chỉ cần chậm một bước thôi là có thể xảy ra chuyện”.

Nút giao đường sắt thôn Dưỡng Thái Nam (xã Phú Thái, TP Hải Phòng) nay đã bình yên hơn nhờ sự túc trực của hai vợ chồng già. Ảnh: Hải Minh
Nút giao đường sắt thôn Dưỡng Thái Nam (xã Phú Thái, TP Hải Phòng) nay đã bình yên hơn nhờ sự túc trực của hai vợ chồng già. Ảnh: Hải Minh

Người bạn đời lặng thầm

Trong hành trình dài đằng đẵng ấy, người đứng cạnh ông không phải ai khác mà chính là vợ ông - bà Nguyễn Thị Thoan. Những hôm ông mệt, bà lại khoác thêm chiếc áo dày, đội nón ra đứng thay. Không phân công, không câu nệ, họ lặng lẽ chia nhau từng ca trực. Việc giữ đường trở thành nếp sống chung, như một bổn phận tự nhiên mà cả hai đều xem trọng.

Hơn 9 năm qua, có những ngày nắng như đổ lửa, cũng có những đêm gió bấc cắt da, nhưng chưa hôm nào đường ray thiếu vắng bóng dáng của hai con người già nua ấy. Mỗi lần tàu chạy qua an toàn, bà Thoan lại thở phào. Còn ông Đầng chỉ cười hiền: “Mình đứng đó, người ta đi lại yên tâm là được”.

Sự kiên trì của họ đã mang lại thay đổi rõ rệt. Từ khi có ông bà túc trực, không còn một vụ tai nạn đường sắt nào xảy ra tại điểm giao này. Điều mà cả cộng đồng từng ám ảnh suốt nhiều năm đã được hóa giải bởi sự tận tâm và bền bỉ của hai con người bình dị.

Bà Đỗ Thị Hảo - Bí thư chi bộ, Trưởng thôn Dưỡng Thái Nam chia sẻ: “Gần một thập kỷ nay, đoạn đường này bình yên trở lại. Công lớn nhất thuộc về vợ chồng ông Đầng. Không phải ai cũng có thể ngồi bên đường ray 9 năm trời, nắng mưa không bỏ một ngày”.

Dù tuổi đã ngoài 70, đôi vợ chồng ấy vẫn xem việc cảnh giới tàu là trách nhiệm cần làm, là cách họ giữ sự an toàn cho xóm làng. Giản dị, không phô trương, họ lặng lẽ góp phần giữ gìn bình yên cho từng chuyến tàu và từng bước chân qua đường ray. 9 năm qua, họ đứng đó - như một dấu lặng bình yên giữa dòng người hối hả.

Xem bản gốc tại đây

Cùng chuyên mục