Mở lối mưu sinh cho người lao động yếu thế
Hà Nội - Từ một xưởng đồ da nhỏ ở phường Hoàng Mai, anh Nguyễn Văn Phúc đã mở ra cơ hội việc làm cho nhiều lao động yếu thế, đặc biệt là người khuyết tật.
Mở lối mưu sinh
Hơn 10 năm mưu sinh trên đường phố với nghề đánh giày, cậu bé Nguyễn Văn Phúc ngày nào nay đã trở thành CEO của “Bệnh viện đồ da” và là người sáng lập dự án “Tôi giỏi”.
Khởi nguồn từ niềm đam mê mãnh liệt với đồ da và khát vọng kiến tạo giá trị cho cộng đồng, anh Phúc đã hiện thực hóa giấc mơ về một mô hình spa, phục chế sofa chuyên nghiệp. Năm 2018, "Bệnh viện đồ da" chính thức ra đời, mang theo sứ mệnh cao cả: Vừa khẳng định đẳng cấp dịch vụ, vừa trở thành “điểm tựa” sinh kế cho những lao động yếu thế.
Chàng thợ trẻ Ngô Đình Chí Huy (Hoàng Mai, Hà Nội) như tìm thấy cho mình tương lai mới khi đến với "Bệnh viện đồ da" của anh Phúc. Với vóc dáng nhỏ bé, sức khỏe có phần hạn chế so với bạn bè đồng trang lứa, Huy từng rất khó tìm được công việc phù hợp. Những ngày đầu làm quen, em gặp không ít khó khăn bởi sửa chữa đồ da là lĩnh vực hoàn toàn mới. Thế nhưng, nhờ sự đồng hành, dìu dắt tận tình của những người anh em trong xưởng, chàng thợ trẻ dần vượt qua áp lực, tự tin và vững bước trên con đường mình đã chọn.
“Em xuất thân trong một gia đình có hoàn cảnh khó khăn. Khi tìm được công việc có thể tự nuôi sống bản thân, em đã rất hạnh phúc. Nhưng ở đây còn tuyệt vời hơn thế. Mọi người luôn sẵn sàng giúp đỡ em khi gia đình gặp sự cố. Anh Phúc là người đồng hành, hỗ trợ em vượt qua những lúc khó khăn nhất, khi chính em cũng không biết phải xoay xở ra sao” - Huy không giấu nổi xúc động.

Không dừng lại ở đó, anh Nguyễn Văn Phúc còn ấp ủ khát khao lan tỏa mạnh mẽ hơn những giá trị nhân văn, mở rộng cánh cửa nghề nghiệp cho cộng đồng người khuyết tật. Từ trăn trở ấy, dự án mang tên “Tôi giỏi” ra đời. Với mục tiêu đào tạo nghề, hỗ trợ nguyên liệu cho các thành viên làm đồ da thủ công, anh Phúc đã tạo thêm nhiều cơ hội việc làm, trao sinh kế bền vững và tiếp nối hy vọng cho những người khuyết tật.
Trước khi tham gia dự án “Tôi giỏi”, chị Trần Phương Trang (Hoàng Mai, Hà Nội) sống khép mình vì những ánh nhìn, lời trêu chọc liên quan đến khuôn mặt bị biến dạng. Và rồi biến cố gia đình liên tiếp xảy ra trong thời gian ngắn khiến cuộc sống của chị rơi vào bế tắc, có lúc rơi vào trạng thái tuyệt vọng.
Thế nhưng, cơ duyên đến với dự án “Tôi giỏi” đã mở ra cho chị hướng đi mới. Trong một buổi sinh hoạt tại Hội Người khuyết tật quận Hoàng Mai, chị Trang được giới thiệu về dự án. Sự nhiệt huyết cùng lời mời chân thành của anh Phúc đã tiếp thêm động lực, giúp chị quyết định bắt đầu công việc.
“Những ngày đầu tiên, tôi được anh Phúc cùng các bạn trong dự án giúp đỡ rất nhiều. Từ một cô gái nhút nhát, tôi được mọi người dạy dỗ, chỉ bảo. Ở đây không có khái niệm cấp trên cấp dưới, mọi người đều học hỏi nhau và đối xử với nhau chân thành” - chị Trang nói.
Nỗ lực tạo cơ hội mới
Thấu hiểu những trở ngại của nhóm lao động yếu thế, đặc biệt là người khuyết tật, anh Nguyễn Văn Phúc luôn nỗ lực lan tỏa các giá trị nhân văn, tạo thêm nhiều cơ hội việc làm và hòa nhập cho họ.
“Khi đến từng chi hội người khuyết tật, tiếp xúc và lắng nghe nhiều hơn, tôi nhận thấy tỉ lệ thất nghiệp trong nhóm này còn rất cao. Một số người may mắn tìm được việc làm nhưng chủ yếu là công việc thời vụ, thu nhập thấp, chỉ khoảng 15 - 20 nghìn đồng/giờ. Điều đó luôn thôi thúc tôi phải làm một điều gì đó để hỗ trợ các bạn có công việc ổn định hơn, giảm bớt sự phụ thuộc vào gia đình và xã hội.
Tôi tin rằng mỗi người đều có những khả năng nhất định. Điều quan trọng là tạo cho họ cơ hội và vị trí phù hợp để phát huy thế mạnh của mình. Khi đó, các bạn hoàn toàn có thể tỏa sáng theo cách riêng” - anh Phúc chia sẻ về lý do tiếp tục thành lập dự án “Tôi giỏi”.
Những ngày đầu thành lập, bản thân anh Phúc cũng đối mặt với không ít khó khăn. Nghề làm đồ da đòi hỏi sự tỉ mỉ cao, vốn đã là thách thức với lao động phổ thông, lại càng gian nan hơn đối với nhóm lao động yếu thế. Vì vậy, anh luôn tự nhắc mình phải kiên trì trong quá trình đào tạo. Anh Phúc không đặt mình ở vai trò người thầy hay quản lý mà xem mình là người đồng hành, sát cánh cùng các bạn trong suốt quá trình làm việc.

Trao đổi với phóng viên, bà Nguyễn Thị Kim Chi - Chi hội phó Chi hội người khuyết tật liên phường Hoàng Mai đánh giá cao dự án của anh Phúc. Đồng thời hy vọng dự án tiếp tục phát triển mạnh mẽ hơn nữa để lan tỏa thêm thông điệp tích cực này.
“Dự án “Tôi giỏi” và “Bệnh viện đồ da” do anh Phúc sáng lập đã tạo việc làm cho nhiều lao động, trong đó có không ít người thuộc nhóm yếu thế.
Riêng với dự án “Tôi giỏi”, người khuyết tật được làm việc trong môi trường linh hoạt, có thể lựa chọn làm tại nhà hoặc tập trung tại xưởng tùy theo điều kiện và nhu cầu cá nhân. Nhờ đó, nhiều người có thu nhập ổn định từ chính sức lao động của mình, từng bước tự chủ cuộc sống và giảm bớt gánh nặng cho gia đình và xã hội” - bà Chi nói.
Xem bản gốc tại đây