Người thợ giữ hồn phố nghề giữa lòng thủ đô
Hà Nội – Ở phố Lò Rèn (TP Hà Nội), chỉ còn một người thợ rèn vẫn bền bỉ duy trì công việc rèn sắt… để giữ cho nghề truyền thống không bị lùi vào quá khứ.
Phố nghề giữa lòng thủ đô chỉ còn một người thợ duy nhất
Sáng 12.8, chúng tôi tìm đến phố Lò Rèn (phường Hoàn Kiếm, TP Hà Nội). Trong cửa hàng chưa đầy 10m², ông Nguyễn Phương Hùng (65 tuổi) - một người thợ rèn còn bám trụ - vừa kéo thanh sắt đỏ rực ra khỏi bếp than, vừa tỉ mẩn với từng nhịp đập búa, hòa lẫn tiếng xe cộ tấp nập ngoài phố.

Ông Hùng kể: “Nghề thợ rèn tới đời tôi đã là 4 đời, từ ông cố, ông nội, đến cha, rồi tới tôi. Ngày xưa, cả phố này đỏ rực lửa than. Giờ chỉ còn mình tôi. Các bạn nghề ai nấy cũng bỏ hết, còn tôi vẫn đốt lửa rèn sắt mỗi ngày.”
Theo ông Hùng, trước đây các sản phẩm chủ yếu là dao, kéo… tất cả đều được rèn và mài thủ công. “Dao máy làm rẻ hơn, nhanh hơn, nhưng không sắc và bền bằng dao rèn tay. Khách quen vẫn tìm đến tôi, không phải vì rẻ, mà vì tin vào tay nghề tích lũy mấy chục năm” – ông Hùng chia sẻ.
Ngồi gần bếp lửa, mồ hôi lăn dài trên má, ông Hùng nói tiếp: “Nghề này cực lắm, nóng, bụi, ồn, nhưng tôi không bỏ vì đây là nghề gia truyền. Chính cái nghề này đã nuôi sống gia đình và nuôi hai đứa con ăn học: một đứa làm xây dựng, một đứa làm kế toán”.
Giữ nghề bằng sự bền bỉ
Sinh ra trong gia đình làm nghề thợ rèn, từ nhỏ ông Hùng đã tiếp xúc và được cha dạy dỗ. Sau đó, ông tiếp tục học nghề trong nhà máy, đến năm 2001 thì về phố Lò Rèn làm thợ cả cho tới nay.
Ông Hùng thở dài: “Ngày trước, người dân quanh đây cần mua đồ gì bằng sắt là ra phố Lò Rèn đặt. Giờ ít ai dùng đồ sắt, mà có hỏng thì họ mua mới luôn. Thợ vì thế cũng bỏ nghề dần. Con trai tôi làm bên ngành xây dựng, lương ổn định hơn, môi trường đỡ vất vả. Tôi hiểu nó, nghề này không dễ sống. Nhưng cũng buồn, vì mai này chắc khó tìm ai chịu ngồi bên bếp than cả ngày như mình.”


Ông Hùng cho rằng, nếu người thợ không có tình yêu nghề thì rất khó giữ nghề. “Các bạn nghề ở phố Lò Rèn đã bỏ hết, chỉ còn lại duy nhất mình tôi. Tôi mong có sự hỗ trợ từ chính quyền và cộng đồng để nghề này vẫn duy trì ở phố nghề, kết hợp làm du lịch trải nghiệm. Đến đây, du khách không chỉ mua sản phẩm, mà còn được tận mắt xem thợ làm, tự tay thử nghề. Điều này vừa tạo thêm thu nhập cho thợ, vừa giúp giới trẻ hiểu và trân trọng nghề truyền thống”, ông Hùng nói.
Ông Hùng cũng đề xuất: “Nếu thành phố có chính sách hỗ trợ, tổ chức các sự kiện phố nghề, quảng bá sản phẩm… thì chúng tôi mới yên tâm. Chứ cứ đơn độc thế này, người thợ sẽ bỏ nghề mất dần.”
Gần xế trưa, chúng tôi rời phố Lò Rèn, nhưng tiếng búa vẫn vang nhịp đều, hòa lẫn tiếng xe cộ tấp nập. Ở một góc phố, người thợ già vẫn cặm cụi bên nghề, như những “người gác” ký ức phố phường. Họ không chỉ làm ra sản phẩm, mà còn đang nối dài một sợi chỉ vô hình kết nối quá khứ với hiện tại. Để giữa lòng thủ đô hiện đại, vẫn còn tiếng búa, ánh lửa và mùi sắt nóng – những thứ đã làm nên hồn Hà Nội.
Xem bản gốc tại đây