Những chuyến đồng hành xuyên đêm cùng công nhân
Những chuyến đón công nhân đêm khuya, những bữa cơm công đoàn ấm áp và những ánh mắt chan chứa niềm tin đã trở thành ký ức không thể quên trong hành trình tác nghiệp của tôi. Mỗi chuyến đi, mỗi câu chuyện đều giúp tôi thấu hiểu sự tận tâm của cán bộ công đoàn và nỗi niềm của công nhân, đồng thời tiếp thêm động lực để lan tỏa tình người và sự công bằng trong lao động.
Những phận người còn khốn khó
Một trong những ký ức đau lòng nhất, cho đến nay tôi vẫn không thể quên, là vụ sạt lở mỏ đá xảy ra vào tháng 1.2016 tại xã Yên Lâm, huyện Yên Định cũ (nay là xã Quý Lộc, tỉnh Thanh Hóa). Thời điểm đó, Tết Nguyên đán chỉ còn ít ngày, thế nhưng 8 công nhân – những phu đá – đã vĩnh viễn không thể trở về sum họp cùng gia đình. Trong số họ, có tới 6 người cùng quê ở một xã miền núi nghèo của tỉnh.
Khi tôi có mặt tại hiện trường, khung cảnh ảm đạm bao trùm khắp khu vực, công tác cứu hộ các công nhân gặp muôn vàn khó khăn. Những người may mắn sống sót ngồi lặng lẽ nơi góc lán, ánh mắt thất thần, nước mắt chảy dài. Tôi hỏi họ về cuộc sống, về ước mong ngày Tết. Có người chỉ im lặng, quệt nước mắt bằng bàn tay thô ráp, rồi nghẹn ngào kể: “Chúng em đi làm thuê, xa nhà cả năm, cực mấy cũng chịu được, chỉ mong Tết có ít tiền mua cho con bộ quần áo mới, gói bánh chưng, thắp nén hương lên bàn thờ tổ tiên. Giờ thì…”.
Nỗi đau ấy không chỉ dừng lại ở hiện trường mỏ đá, mà còn lan về vùng quê nghèo, nơi 6 phu đá tử nạn sinh sống. Khi tin dữ đến, không khí đau thương bao trùm từng ngõ nhỏ. Những mái nhà vốn chuẩn bị cho một cái Tết đoàn viên, nay chỉ còn tiếng khóc xé lòng.
Cũng trong hành trình tác nghiệp, tôi từng gặp không ít tấm gương vượt khó khiến bản thân phải lặng đi vì cảm phục. Chị Nguyễn Thị Hòa, 42 tuổi, ở xã Hoằng Thanh, tỉnh Thanh Hóa, là một trong số đó. Suốt hơn một thập kỷ, chị là trụ cột của một gia đình 5 người mắc bệnh hiểm nghèo: chồng, hai con nhỏ và cả bố mẹ chồng đều ốm đau triền miên.
Tôi tìm đến gia đình chị vào một chiều muộn. Khi ấy, chị vừa tan ca, tay xách nách mang thêm mấy bó rau, mấy quả trứng về. Trong căn nhà nhỏ xây nhờ “Quỹ hỗ trợ đoàn viên” của LĐLĐ tỉnh Thanh Hóa cùng sự giúp sức của các nhà hảo tâm, chị vẫn không giấu được nỗi lo thường trực. Gần như toàn bộ thu nhập ít ỏi từ công việc công nhân đều dành cho tiền thuốc men và bữa ăn cho hai con. Thời gian rảnh, chị tranh thủ nhận thêm việc, ai thuê gì làm nấy, thậm chí nuôi gà, nuôi vịt để cải thiện bữa ăn. “Em biết sức mình có hạn, nhưng em còn khỏe. Em mà buông tay thì cả nhà không ai gồng lên nổi”, chị nói, mắt hoe đỏ.
Câu chuyện của chị Hòa khiến tôi thấm thía một điều: phía sau mỗi công nhân là cả một gia đình, là những cuộc đời không thể đơn giản đong đếm bằng mức lương tháng hay ca làm. Và chính từ những chuyến đi, từ những giọt nước mắt và cả những nụ cười chan chứa nghị lực như thế, tôi càng hiểu rõ vai trò của tổ chức Công đoàn – nơi chở che, tiếp sức và kịp thời nâng đỡ những phận người đang vật lộn giữa cuộc mưu sinh.
Xuyên đêm đi đón công nhân
Trong nhiều năm gắn bó với các cấp công đoàn và người lao động xứ Thanh, tôi có cơ hội chứng kiến và đồng hành cùng vô vàn hoạt động chăm lo thiết thực. Từ những bữa cơm công đoàn ấm áp, những chuyến tàu nghĩa tình đưa công nhân về quê ăn Tết, cho đến những bữa ăn vội nơi xóm trọ nghèo... Tất cả đều giúp tôi hiểu sâu sắc hơn về tâm huyết của cán bộ công đoàn và nỗi niềm, nguyện vọng của đoàn viên, người lao động.
Mỗi độ Tết đến, xuân về, tôi lại càng thấm thía hơn qua những phiên chợ công đoàn rộn ràng, những gian hàng giảm giá, những món quà Tết nghĩa tình. Có dịp cùng cán bộ công đoàn đến tận xưởng sản xuất, ăn cơm cùng công nhân giữa ca làm việc, tôi hiểu thêm về những nhu cầu thực tế mà người lao động đang cần – từ đó góp tiếng nói để bảo vệ quyền lợi, những đòi hỏi chính đáng cho họ.
Một kỷ niệm khó quên là dịp Tết Quý Mão 2023, tôi cùng đoàn công tác LĐLĐ Thanh Hóa ra sân bay Thọ Xuân đón công nhân từ các tỉnh phía Nam. Dù chuyến bay trễ, chúng tôi vẫn kiên nhẫn chờ đợi, cảm nhận sự tận tâm của cán bộ công đoàn. Khi chuyến bay hạ cánh, niềm vui vỡ òa, tôi chứng kiến những gương mặt hân hoan của công nhân và người thân ra đón.
Cũng như những năm trước, tôi thường xuyên có mặt tại ga Thanh Hóa đón công nhân về quê. Nơi đây, những nụ cười và bó hoa tươi từ cán bộ công đoàn đã làm ấm lòng mọi người. Qua mỗi chuyến đi, tôi chứng kiến cả những khó khăn và nghị lực của người lao động. Những câu chuyện kiên cường, những ánh mắt mệt mỏi, giọt nước mắt xen lẫn tiếng cười trong đêm Tết khiến tôi thấu hiểu sâu sắc và viết để lan tỏa sự tử tế.

Qua nhiều năm theo chân các cán bộ công đoàn và người lao động, tôi nhận thấy rằng dù ở đâu, người lao động luôn được trân trọng, bởi luôn có những người đồng hành bảo vệ họ từng ngày. Những chuyến đi xuyên đêm, những bữa cơm giản dị, những câu chuyện đời thường – tất cả đều là minh chứng cho sự tận tâm của cán bộ công đoàn, cho tinh thần đoàn kết và sẻ chia giữa con người với con người.
Những chuyến đồng hành ấy không chỉ là nhiệm vụ tác nghiệp. Với tôi, đó còn là hành trình thấu hiểu, là cơ hội để ghi lại từng nỗi niềm, từng nhọc nhằn của người lao động, để kể cho bạn đọc thấy rằng, sau những ca làm việc mệt nhoài là những ước mơ giản dị, là khát vọng được sống và cống hiến trong môi trường công bằng, được trân trọng.
Và rồi, khi rời sân ga hay rời hiện trường của sự việc, tôi mang theo trong lòng không chỉ những hình ảnh, mà còn là tình người, là sự đồng cảm sâu sắc với những phận đời. Những chuyến đi đêm ấy, những bữa cơm ấm áp ấy, và cả những giọt nước mắt xen lẫn nụ cười – tất cả đã trở thành phần ký ức nghề nghiệp mà tôi trân trọng nhất.
Trong mắt tôi, cán bộ công đoàn không chỉ là những người quản lý, mà là những người đồng hành thầm lặng, là chỗ dựa vững chắc cho công nhân, là nhịp cầu nối giữa ước mơ, quyền lợi và sự công bằng trong lao động. Và tôi, người phóng viên, may mắn được chứng kiến và kể lại những câu chuyện ấy, luôn tự nhủ: nghề báo không chỉ là nghề viết, mà còn là nghề lắng nghe, cảm thông và lan tỏa những giá trị tử tế.
Xem bản gốc tại đây