Bà Đỗ Thị Hoài Thương (ngoài cùng bên trái ảnh), Hiệu trưởng Trường THCS 19.8 (xã Trà Tân, TP Đà Nẵng), người tự nguyện nộp đơn xin rời ghế quản lý để trở lại làm giáo viên đứng lớp. Ảnh: Nhân vật cung cấp
Bà Đỗ Thị Hoài Thương (ngoài cùng bên trái ảnh), Hiệu trưởng Trường THCS 19.8 (xã Trà Tân, TP Đà Nẵng), người tự nguyện nộp đơn xin rời ghế quản lý để trở lại làm giáo viên đứng lớp. Ảnh: Nhân vật cung cấp

Rời ghế hiệu trưởng, trở lại với bảng đen phấn trắng

LÊ THANH PHONG (báo lao động) 17/08/2026 12:28 (GMT+7)

Bà Đỗ Thị Hoài Thương, Hiệu trưởng Trường THCS 19.8 (TP Đà Nẵng), tự nguyện xin rời ghế lãnh đạo để trở lại làm giáo viên đứng lớp.

Sau 22 năm gắn bó với ngành giáo dục, từ giáo viên đến Hiệu trưởng, bà Đỗ Thị Hoài Thương đã có đủ thời gian và trải nghiệm để hiểu rằng nghề giáo không chỉ có những chiếc ghế quản lý.

Với người thực sự yêu nghề, niềm vui đôi khi giản dị hơn nhiều, được đứng trước học sinh, giảng một bài học hay, nhìn thấy học trò trưởng thành từng ngày.

Đáng trân trọng là quyết định của bà được đưa ra trong bối cảnh địa phương đang thực hiện chủ trương sắp xếp, sáp nhập các cơ sở giáo dục.

Thay vì chờ bố trí, cân nhắc hay giữ lấy vị trí quản lý, bà chủ động xin trở lại với công việc chuyên môn. Đây không chỉ là lựa chọn cá nhân, mà còn thể hiện tinh thần trách nhiệm với tập thể và chủ trương chung.

Sắp xếp tổ chức bộ máy bao giờ cũng là bài toán khó. Đằng sau những con số về trường lớp, biên chế, cán bộ quản lý là những con người, những vị trí công tác và cả quá trình cống hiến.

Vì vậy, càng có những cán bộ tự nguyện nhận phần khó về mình, quá trình sắp xếp càng thêm thuận lợi.

Hiệu trưởng là một vị trí quản lý, còn giáo viên mới là nghề nghiệp gắn trực tiếp với học sinh. Chức vụ có thể thay đổi theo yêu cầu tổ chức, nhưng tình yêu nghề thì không nhất thiết phải thay đổi.

Nếu một hiệu trưởng tự nguyện rời vị trí lãnh đạo để trở lại lớp học, không nên được nhìn như sự “mất chức”, càng không phải sự thất bại.

Trái lại, đó là biểu hiện của bản lĩnh nghề nghiệp, biết mình muốn gì, biết mình phù hợp với điều gì và đặt lợi ích chung lên trên vị trí cá nhân.

Sự tự nguyện của những cán bộ quản lý như bà Thương cũng góp phần giúp địa phương chủ động hơn trong bố trí nhân sự, giảm những xáo trộn không cần thiết, đồng thời bổ sung lực lượng cho hoạt động dạy học trực tiếp.

Giáo dục cần những con người yêu nghề hơn yêu chức, cần những người coi bục giảng là nơi mình thuộc về, coi học sinh là lý do để tiếp tục cống hiến.

Rời ghế hiệu trưởng không có nghĩa là rời khỏi sự nghiệp giáo dục. Có khi, đó lại là lúc một nhà giáo trở về đúng với nơi bắt đầu của tình yêu nghề, trước bảng đen, bên viên phấn trắng, giữa những học trò đang cần một người thầy tận tâm.

Và có lẽ, hạnh phúc đẹp nhất của nghề giáo không nằm ở chiếc ghế cao hay thấp, mà ở việc mỗi ngày được làm công việc mình yêu, thấy học trò tiến bộ và biết rằng những điều mình truyền đạt sẽ tiếp tục đi xa hơn cả một đời người.

"Các em mở ra những trang sách ruộng đồng. Tôi cúi xuống gieo vào hạt chữ. Có giọt mồ hôi và cả dấu tay mình ấp ủ. Lặng thầm nói với mai sau" (Bụi phấn - Đoàn Vị Thượng).

Đọc bản gốc tại đây

Cùng chuyên mục