Tăng thêm giá trị kinh tế, tạo động lực cho chuyển đổi xanh
Dự thảo Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Bảo vệ môi trường kỳ vọng sẽ mở đường để nông nghiệp chuyển đổi mạnh mẽ sang mô hình phát triển xanh.
Dự thảo Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Bảo vệ môi trường đang được xây dựng trong bối cảnh Việt Nam thúc đẩy chuyển đổi xanh, kinh tế tuần hoàn và mục tiêu phát thải ròng bằng "0" sẽ tạo ra một lợi thế cạnh tranh mới cho nông sản Việt Nam.
Trong nhiều năm, lợi thế của nông sản Việt chủ yếu dựa vào sản lượng và chi phí sản xuất thấp. Nhưng cuộc cạnh tranh trên thị trường thế giới đang thay đổi rất nhanh. Khi các quốc gia ngày càng coi trọng phát triển bền vững, "xanh" không còn là một tiêu chí khuyến khích mà đang dần trở thành điều kiện để hàng hóa bước vào thị trường.
Một lô hàng nông sản xuất khẩu bây giờ, ngoài mẫu mã, chất lượng hay dư lượng hóa chất, người mua còn quan tâm đến quá trình sản xuất có phát thải thấp hay không, tài nguyên được sử dụng có hiệu quả hay không, chất thải có được tái sử dụng hay không.
Nói cách khác, bảo vệ môi trường bây giờ đã trở thành một thành phần cứng trong giá trị của những sản phẩm xuất khẩu.
Đó cũng là lý do nhiều quốc gia đang đầu tư mạnh cho nông nghiệp xanh. Họ không chỉ bảo vệ môi trường, mà đang chuẩn bị lợi thế cho hàng hóa của mình trong cuộc cạnh tranh toàn cầu.
Việt Nam cũng không thể đứng ngoài xu hướng đó. Và việc sửa Luật Bảo vệ môi trường nhằm tạo ra khuôn khổ để nông nghiệp chuyển đổi nhanh hơn sang mô hình sản xuất phát thải thấp, sử dụng tài nguyên hiệu quả và đáp ứng các tiêu chuẩn xanh của thị trường quốc tế.
Nhưng chỉ sửa luật thôi là chưa đủ.
Điều mà người nông dân cần không phải là những khẩu hiệu về chuyển đổi xanh, mà là những chính sách giúp họ chuyển đổi với chi phí hợp lý và nhìn thấy hiệu quả kinh tế.
Doanh nghiệp cần có cơ chế để đầu tư vào công nghệ sạch, chế biến sâu và phát triển chuỗi giá trị xanh. Hợp tác xã cần được hỗ trợ để tổ chức sản xuất theo những tiêu chuẩn mới.
Các địa phương cần chủ động kết nối sản xuất với thị trường thay vì chỉ dừng ở việc tuyên truyền. Nếu các mắt xích này không được kết nối, chuyển đổi xanh rất dễ trở thành một yêu cầu hành chính hơn là động lực phát triển.
Thực tế cho thấy, nông dân Việt Nam không ngại thay đổi. Từ canh tác lúa phát thải thấp ở Đồng bằng sông Cửu Long đến nhiều mô hình nông nghiệp hữu cơ, nông nghiệp tuần hoàn ở các địa phương đều chứng minh rằng người sản xuất sẵn sàng áp dụng kỹ thuật mới khi nó giúp giảm chi phí, nâng cao chất lượng và bán được giá tốt hơn.
Trong bối cảnh thế giới đang thiết lập ngày càng nhiều "hàng rào xanh" đối với hàng hóa nhập khẩu, việc sửa Luật Bảo vệ môi trường là một bước chuẩn bị, tạo động lực để nông sản Việt thích ứng với cuộc chơi mới.
Nếu chậm chuyển đổi, chúng ta có thể mất lợi thế ngay trên những thị trường vốn là thế mạnh.
Ngược lại, nếu tận dụng tốt cơ hội này, Việt Nam không chỉ giảm phát thải hay bảo vệ tài nguyên, mà còn nâng được giá trị của từng hạt gạo, trái cây, hạt cà phê hay con tôm trên thị trường quốc tế.
Tăng thêm giá trị kinh tế, đó mới là động lực lớn nhất của chuyển đổi xanh.
Đọc bản gốc tại đây