Luôn là tờ báo số một bảo vệ quyền lợi người lao động
Dưới măng-sét báo Báo Lao Động có một dòng chữ nhỏ: “Tờ báo số một bảo vệ quyền lợi người lao động”. Đây không chỉ là một slogan đơn thuần mà còn là giá trị cốt lõi, nhiệm vụ và cam kết của Báo Lao Động, cơ quan của Tổng LĐLĐ Việt Nam, tiếng nói của công nhân viên chức lao động và rộng hơn là của người lao động trong quá khứ, hiện tại và tương lai.
Những câu chuyện hàng ngày
Khi còn làm việc ở văn phòng Bắc Trung Bộ, tôi thường xuyên chứng kiến cảnh bạn đọc đến tận văn phòng rụt rè hỏi: “Đây có phải Báo Lao Động không? Cho xin gặp nhà báo Quang Đại”. Có người là nông dân, có người là giáo viên, có cả những công nhân mang đôi ủng lấm lem vừa hoàn thành ca làm việc từ công trường trên đường trở về nhà. Họ đến để tìm cách giúp đỡ, hỗ trợ.
Tôi hỏi Đại: “Hóa ra cậu có thương hiệu riêng ở xứ Nghệ đấy nhỉ?”. Đại nói: “Em chẳng là gì đâu, chỉ là một phóng viên phụ trách khu vực, người lao động tìm đến, tin tưởng, nhờ hỗ trợ để bảo vệ quyền lợi cho họ chính là nhờ uy tín, ảnh hưởng của Ban biên tập và cả tờ Báo Lao Động”.
Đại kể cho tôi nghe câu chuyện mà phóng viên này nhớ mãi: “Cách đây vài năm, tôi nhận được lời cầu cứu xót xa của một người lao động bị cụt chân trong khi làm việc, bị chủ doanh nghiệp bỏ rơi. Lần theo địa chỉ của người gửi đơn kêu cứu, tôi tìm gặp chị Nguyễn Thị Tuyết (55 tuổi) tại ngôi nhà nhỏ nằm sâu trong xóm Xuân Hiền, xã Thanh Xuân, huyện Thanh Chương, tỉnh Nghệ An. Hoàn cảnh gia đình chị rất bi đát.
Vụ tai nạn lao động xảy ra khi chị Tuyết cho gỗ vào máy nghiền tại công ty thì bị trượt chân, cuốn vào bánh răng. Chị được đưa đi cấp cứu ngay sau đó nhưng do chân trái đã bị nghiền nát nên phải cắt cụt 1/3 đùi, trở nên tàn phế.
Khi tai nạn xảy ra và trong quá trình chị phải cấp cứu, điều trị, gia đình chỉ nhận được sự hỗ trợ từ phía công ty số tiền 10 triệu đồng; một số cá nhân trong công ty quyên góp, thăm hỏi 2 triệu đồng. Ngoài ra, kể từ khi ra viện, nhiều tháng trôi qua, chị không nhận được bất kỳ sự hỗ trợ nào từ phía công ty.
"Tôi khổ lắm, đau đớn về thể xác, kinh tế kiệt quệ, không dám mua thuốc, không dám đi viện vì không xoay đâu ra tiền, cũng không có tiền lắp chân giả” - chị Tuyết nghẹn lời trong nước mắt.
Từ nỗi đau đáu ấy, tôi đã viết nhiều bài báo phản ánh về vụ việc và kêu gọi sự hỗ trợ của các nhà hảo tâm. Chính quyền địa phương vào cuộc, doanh nghiệp buộc phải thương lượng thỏa thuận hỗ trợ thêm cho chị Tuyết khoảng 100 triệu đồng. Ngoài ra, các nhà hảo tâm còn thông qua Quỹ XHTT Tấm lòng Vàng Lao Động chia sẻ với hoàn cảnh khó khăn của chị Tuyết, giúp chị vơi bớt thiệt thòi”.
“Tôi nguyện đứng về phe nước mắt” - Đại nói. Trần Quang Đại là một trong gần 200 nhân sự của Báo Lao Động hiện nay sẵn sàng và luôn có tâm thế bảo vệ quyền lợi chính đáng cho người lao động.
Tôi nhớ tới câu chuyện gần đây nhất của phóng viên Báo Lao Động khu vực Tây Bắc. Giữa tháng 7.2025, một khay cơm trưa của công nhân ở vùng cao Lào Cai khiến dư luận chấn động khi có dị vật nghi giống dòi xuất hiện. Không chậm trễ, Báo Lao Động lập tức vào cuộc, kết nối giữa tiếng kêu cứu của công nhân và cơ quan chức năng. Chỉ sau vài giờ, suất cơm được thay mới, công ty cung cấp bị buộc phải giải trình, bếp ăn được thanh tra, người lao động được đảm bảo an toàn.
Người công nhân ấy - chị N.T.L - chia sẻ trong nước mắt: “Chúng tôi không biết cầu cứu ai, chỉ còn biết gửi tin nhắn đến Báo Lao Động. Và thật không ngờ, chỉ sau vài tiếng, mọi chuyện đã được xử lý.”
Hơn 1.000 công nhân ngay ngày hôm sau đã có bữa ăn tươm tất, an toàn, với thạch và sữa chua thay vì trái cây tráng miệng - một thay đổi nhỏ nhưng ấm áp lòng tin.

Hay như câu chuyện nhỏ ở TPHCM, chị Ngô Thị Hồng - công nhân cũ tại Công ty T.T ở TP Thủ Đức - từng bị nợ bảo hiểm xã hội suốt gần 2 năm, dù mỗi tháng vẫn thấy tiền bị trừ đều đặn. Chị kể, trong một lần tuyệt vọng, chị viết đơn kêu cứu gửi Báo Lao Động. “Chúng tôi chỉ mong được trả lại sổ BHXH để đi xin việc. Nhưng công ty cứ khất lần khất lượt, ai cũng bất lực”.
Từ những dòng tin ngắn ngủi ấy, phóng viên Báo Lao Động bắt đầu hành trình xác minh, gõ cửa cơ quan BHXH, đối thoại với doanh nghiệp, đưa thông tin lên mặt báo và kết nối người lao động với cơ quan chức năng. Sau 5 tháng, hơn 77 người được chốt và đóng đầy đủ BHXH.
Đó là câu chuyện trong vô vàn những câu chuyện mà phóng viên Báo Lao Động đã thực hiện, từ việc đòi quyền lợi, đến kêu gọi hỗ trợ xây trường, lớp cho học sinh vùng khó đến những chuyến tác nghiệp trong bão lũ...
Trong suốt hành trình gần một thế kỷ, Báo Lao Động không đơn thuần là một tờ báo. Đó là một người bạn đồng hành, một cánh tay nối dài của công đoàn, một tiếng nói bền bỉ vì người lao động - những con người luôn ở tuyến đầu của mọi công cuộc dựng xây đất nước.
Sứ mệnh không đổi suốt 96 năm
Ngay từ số đầu tiên xuất bản năm 1929, măng-sét Báo Lao Động đã viết rõ: “Anh chị em lao động muốn được giải phóng phải tự mình làm lấy”. Tờ báo ra đời với mục tiêu là tiếng nói của giai cấp công nhân, là ngọn đèn soi đường trong đêm tối của bất công và áp bức.
96 năm sau, giữa kỷ nguyên công nghệ số và muôn vàn thông tin hỗn loạn, Báo Lao Động vẫn giữ vững một vị trí không thể thay thế - là tờ báo số một trong bảo vệ người lao động.
Từ việc dẫn đầu trong những loạt phóng sự điều tra về nợ lương, ngộ độc thực phẩm, quỵt bảo hiểm, đến việc tổ chức các chương trình như Tết Sum Vầy, Bảng xếp hạng Doanh nghiệp vì người lao động, hay các khóa đào tạo viết báo cho công nhân - Lao Động không chỉ đưa tin, mà còn hành động.
Tôi từng được nghe một cán bộ công đoàn ở Hưng Yên nói rằng: “Trong muôn vàn lựa chọn đọc báo mỗi sáng, hàng triệu người lao động vẫn vào laodong.vn, vẫn chờ đọc một mẩu tin nhỏ, một câu chuyện gần gũi, bởi họ biết: “Ở đó có người hiểu mình, viết vì mình”. Đối với mỗi cán bộ, phóng viên Báo Lao Động, đó không chỉ là niềm tự hào mà còn là trách nhiệm tiếp nối truyền thống và phát triển tờ báo trong tương lai.
Trải qua các giai đoạn lịch sử - từ kháng chiến, xây dựng hòa bình, đến đổi mới và hội nhập - tờ báo vẫn kiên định giữ “chất” của mình. Trong thời đại số hôm nay, khi nhiều tờ báo thiên về giải trí hoặc xu hướng thị trường, Báo Lao Động vẫn giữ vững “linh hồn” là tờ báo chính trị - xã hội sâu sắc, trung thực, có chiều sâu, phản biện và gắn bó máu thịt với giai cấp công nhân.

Tờ báo không chỉ đưa tin về hoạt động Công đoàn, mà luôn đồng hành với người lao động trong từng bước chân của đời sống: Từ bữa cơm công nhân, chỗ ở, tiền lương, bảo hiểm, điều kiện làm việc, đến cả những nỗi lo ngày lễ Tết, nghỉ hè của con trẻ, nguy cơ mất việc, tai nạn lao động, quấy rối nơi công sở...
TS. Ngô Trí Long - chuyên gia kinh tế, một cộng tác viên thân thiết của Báo Lao Động có nói rằng: “Có thể nói, nhiều chính sách quan trọng của Nhà nước, đặc biệt là trong lĩnh vực lao động, bảo hiểm, tiền lương, an sinh... đều có sự đóng góp từ những phản ánh kiên trì, sắc sảo của Báo Lao Động. Khi người lao động bị doanh nghiệp nợ bảo hiểm xã hội, Lao Động là cơ quan báo chí đầu tiên công bố danh sách, điều tra kỹ, phân tích sâu, tạo áp lực dư luận để cơ quan chức năng vào cuộc. Khi công nhân bị ép làm việc ngoài giờ, không có hợp đồng, bị chèn ép quyền lợi, Lao Động không ngần ngại “gọi tên” doanh nghiệp vi phạm. Những năm gần đây, khi chính sách thuế thu nhập cá nhân, giảm trừ gia cảnh, tiền lương tối thiểu vùng trở thành vấn đề thời sự, Lao Động luôn là một trong những tờ báo đầu tiên nêu quan điểm rõ ràng, có trách nhiệm, đứng về phía người làm công ăn lương - lực lượng đóng vai trò trụ cột của nền kinh tế nhưng nhiều khi chưa được quan tâm đúng mức”.
Còn Đại biểu Quốc hội Bùi Hoài Sơn thì nhấn mạnh: “Không chỉ phản ánh vấn đề, Báo Lao Động còn đưa ra giải pháp, kết nối tiếng nói của chuyên gia, nhà quản lý, đại biểu Quốc hội để biến tiếng nói người lao động thành hành động chính sách”.
Khi được mời làm thành viên Ban giám khảo cuộc thi sáng tác văn học về đề tài công nhân, công đoàn do Tổng LĐLĐ Việt Nam tổ chức, Báo Lao Động là đơn vị phối hợp, Phó Chủ tịch thường trực Hội nhà văn Việt Nam Nguyễn Bình Phương vui vẻ nhận lời và nói: “Tôi yêu Báo Lao Động. Phóng viên Lao Động không chỉ có mặt trong các hội nghị, diễn đàn chính sách, mà còn lặn lội đến tận công trường, nhà trọ, nhà máy, vùng sâu vùng xa, để kể lại câu chuyện người lao động bằng góc nhìn đầy nhân văn và trắc ẩn”.
Nhà văn Y Ban nhận xét: “Tôi thấy những “vết chân trầm lặng” của người làm Báo Lao Động trên hành trình vì quyền lợi và phẩm giá của người lao động trong hầu hết các tác phẩm báo chí. Đó cũng là những chất liệu, gợi mở cho văn học có thêm những đề tài hay, sâu sắc về văn học thời kỳ này. Chính vì luôn đi sát, đi sâu, đứng vững với giai cấp công nhân - lực lượng sản xuất nòng cốt của đất nước, Báo Lao Động trở thành một ngọn cờ độc đáo và không thể thay thế trong làng báo chí Việt Nam. Báo Lao Động không chỉ đưa tin - mà còn đấu tranh. Không chỉ phản ánh - mà còn đồng hành. Không chỉ viết về người lao động - mà sống cùng họ, với họ và vì họ”.
Một dòng chữ nhỏ dưới măng-sét vừa khẳng định vị thế tờ báo, vừa chứa đựng sức nặng của trách nhiệm: Báo Lao Động luôn là tờ báo số một bảo vệ quyền lợi người lao động. Những người làm Báo Lao Động hôm nay tin tưởng rằng, dòng chữ ấy không chỉ khẳng định một thương hiệu, không chỉ bằng mực in mà bằng mồ hôi, nước mắt, cả tin yêu và hy vọng của hàng triệu người lao động trên đất nước này.
Xem bản gốc tại đây