Phóng viên Thiều Trang và đồng nghiệp nhận Giải báo chí Toàn quốc “Vì sự nghiệp giáo dục Việt Nam năm 2025”. Ảnh: TUẤN ANH
Phóng viên Thiều Trang và đồng nghiệp nhận Giải báo chí Toàn quốc “Vì sự nghiệp giáo dục Việt Nam năm 2025”. Ảnh: TUẤN ANH

Bình minh mang tên “Báo Lao Động”

Trang Trang (báo lao động) 14/08/2026 23:39 (GMT+7)

Từ giấc mơ của cô bé 12 tuổi đến niềm tự hào mang danh xưng phóng viên Báo Lao Động, đó là hành trình của tuổi trẻ, sự dấn thân và tình yêu chưa bao giờ vơi với nghề báo.

Những bài học không có trong giáo trình

Có những giấc mơ đến muộn, nhưng có những giấc mơ lại lớn lên cùng một đứa trẻ. Tôi thuộc về kiểu thứ hai. Năm 12 tuổi, khi bạn bè mơ làm bác sĩ, cô giáo hay ca sĩ, tôi đã khao khát được trở thành nhà báo. Không phải vì nghĩ nghề này hào nhoáng, mà vì thích được đi và kể lại những câu chuyện mình chứng kiến. Và cho đến hôm nay, sau 6 năm làm việc, tôi luôn tự hào mỗi khi giới thiệu: "Thiều Trang - phóng viên Trung tâm Truyền thông Đa phương tiện, Báo Lao Động". Đó không chỉ là một danh xưng, đó là niềm tự hào.

Làm báo, giá trị lớn nhất sau mỗi chuyến đi không chỉ nằm ở bài viết được xuất bản hay bản tin đã lên sóng, mà còn là những trải nghiệm âm thầm bồi đắp bản lĩnh của người cầm bút. Càng gắn bó với Báo Lao Động, tôi càng nhận ra mình may mắn khi được trưởng thành trong một tập thể luôn tin tưởng, trao cơ hội và sẵn sàng dìu dắt người trẻ. Những bài học quý giá nhất không đến từ sách vở, mà đến từ chính những đồng nghiệp tôi được đồng hành mỗi ngày.

Tôi vẫn nhớ quãng thời gian còn là thực tập, vụng về trong từng chuyến tác nghiệp, lúng túng với từng bài viết đầu tiên. Mỗi bài viết gửi đi rồi lại nhận về với chi chít những dòng góp ý. Có những câu chữ được sửa đi sửa lại nhiều lần, có những tiêu đề phải nghĩ đến hàng chục phương án mới được gật đầu. Khi ấy, tôi từng nghĩ các anh chị quá khắt khe. Để rồi sau này mới hiểu, sự tỉ mỉ ấy chính là cách những người đi trước truyền cho lớp phóng viên trẻ tinh thần cẩn trọng và trách nhiệm với từng thông tin trước khi đến tay bạn đọc.

Không chỉ dạy tôi cách viết, các anh chị còn kiên nhẫn chỉ bảo từng kỹ năng của một phóng viên đa phương tiện. Từ cách cầm micro, đứng trước ống kính, lấy hơi, nhấn nhá từng câu dẫn, đến cách xử lý tình huống khi ghi hình hiện trường hay bình tĩnh ứng biến trong những chương trình phát sóng trực tiếp. Mỗi lần dẫn chưa tốt, mỗi lần nói vấp hay dựng phim chưa đạt, tôi đều nhận được những góp ý rất thẳng thắn nhưng chưa bao giờ thiếu sự động viên. Chính sự nghiêm khắc ấy đã giúp tôi từng bước vượt qua tâm lý e ngại, để hôm nay có thể tự tin hơn trước máy quay và trước những thử thách của nghề.

Điều khiến tôi biết ơn hơn cả là ở Báo Lao Động, người trẻ không chỉ được chỉ bảo mà còn được tin tưởng. Mỗi lần được giao nhiệm vụ là một lần tôi lo lắng, áp lực, nhưng cũng là cơ hội để bước ra khỏi vùng an toàn của chính mình. Sau lưng tôi luôn là những lời góp ý, những buổi duyệt kịch bản đến khuya, những lần sửa từng khuôn hình, từng câu dẫn, từng chi tiết nhỏ để sản phẩm cuối cùng chỉn chu nhất.

Nhìn lại chặng đường đã qua, tôi hiểu rằng, sự trưởng thành của mình không phải là kết quả của một vài khoảnh khắc tỏa sáng, mà được bồi đắp từ rất nhiều điều bình dị - một lời động viên đúng lúc, một lần được kiên nhẫn chỉ lỗi, một cơ hội được trao khi bản thân còn chưa thực sự tự tin. Chính những con người ấy đã giúp tôi vững vàng hơn trên con đường làm báo và khiến tôi luôn trân trọng khi được lớn lên dưới mái nhà mang tên Báo Lao Động.

Từng bước trưởng thành

Phóng viên Thiều Trang trong một lần thực hiện chương trình phát sóng trực tiếp. Ảnh:  VŨ LINH
Phóng viên Thiều Trang trong một lần thực hiện chương trình phát sóng trực tiếp. Ảnh: VŨ LINH

Có người từng hỏi tôi, điều gì là món quà lớn nhất sau những năm tháng gắn bó với Báo Lao Động. Có lẽ, điều khiến tôi hạnh phúc hơn cả là một ngày nhìn lại, chợt nhận ra mình đã trưởng thành từ lúc nào, từng chút một, qua mỗi chuyến đi, mỗi con người gặp gỡ và mỗi câu chuyện đã qua.

Trên hành trình ấy, tôi may mắn được đón nhận các giải thưởng. Mỗi lần đứng trên bục nhận giải, tôi đều nghĩ nhiều hơn đến những người đồng hành. Đó là những anh chị đã dành hàng giờ đọc bài viết, góp ý từng câu chữ; là những đồng nghiệp cùng thức khuya dựng hình, hoàn thiện sản phẩm; là những lãnh đạo sẵn sàng trao cho một phóng viên trẻ cơ hội thử sức với những đề tài và chương trình lớn. Vì thế, với tôi, mỗi giải thưởng không chỉ là sự ghi nhận dành cho cá nhân, mà còn là thành quả của một tập thể luôn tin tưởng và đồng hành.

Giải thưởng mang đến niềm vui, nhưng cũng nhắc tôi rằng người làm báo không thể bằng lòng với những gì đã có. Mỗi ngày bước ra hiện trường là một ngày bắt đầu, phải học cách quan sát kỹ hơn, lắng nghe nhiều hơn, viết chỉn chu hơn và kể những câu chuyện tử tế. Nghề báo dạy tôi rằng, điều đáng quý nhất không phải là đã đi được bao xa, mà luôn giữ được khát vọng đi tiếp.

Rồi một ngày, tôi chợt nhận ra mình không còn là cô bé thực tập rụt rè năm nào. Bên cạnh những người anh, người chị đã dìu dắt mình, giờ đây tôi cũng có cơ hội đồng hành cùng các bạn phóng viên trẻ mới về tòa soạn. Tôi thấy hình ảnh của mình năm xưa trong sự bỡ ngỡ của các em khi lần đầu cầm micro, lần đầu dựng một bản tin hay hồi hộp trước buổi tác nghiệp đầu tiên. Và cũng như những gì mình từng nhận được, tôi cố gắng chia sẻ những kinh nghiệm nhỏ, góp ý lời dẫn hay đơn giản chỉ là một câu động viên khi các em còn thiếu tự tin.

Có lẽ, đó cũng là cách nghề báo được tiếp nối. Những người đi trước nâng đỡ chúng tôi. Đến lượt mình, chúng tôi lại nắm tay những người đến sau. Kiến thức có thể học từ sách vở, kỹ năng có thể rèn qua thời gian, nhưng tinh thần nghề nghiệp và tình yêu với tờ báo chỉ có thể truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác bằng sự tận tâm và sẻ chia.

Tôi vẫn nghĩ rằng mình còn rất trẻ trên con đường làm báo, còn nhiều điều phải học và nhiều giới hạn cần vượt qua. Nhưng nếu hôm nay có thể trở thành một điểm tựa nhỏ cho ai đó mới bước vào nghề, giống như cách các anh chị từng là điểm tựa của mình, thì đó cũng là một niềm hạnh phúc. Bởi hành trình trưởng thành của mỗi người sẽ chỉ thật sự trọn vẹn khi những điều mình từng được nhận sẽ tiếp tục được trao đi.

Mỗi sáng bước vào tòa soạn, tôi vẫn thường nhìn logo Báo Lao Động. Tôi biết phía sau hai chữ "Lao Động" là hành trình gần một thế kỷ với biết bao thế hệ làm báo đã cống hiến tuổi trẻ, trí tuệ và cả những hy sinh thầm lặng. Tôi chỉ là một mắt xích rất nhỏ trong hành trình ấy, nhưng được góp một phần nhỏ thôi cũng đã là niềm hạnh phúc.

Với tôi, Báo Lao Động không chỉ là nơi bắt đầu một công việc, mà là nơi khởi nguồn cho một bình minh. Nơi này đã nuôi lớn giấc mơ của tôi, để tuổi trẻ có thể nở hoa và tình yêu nghề được bền bỉ theo năm tháng.

Xem bản gốc tại đây

Cùng chuyên mục