Trẻ em khuyết tật và lớp học chan chứa tình yêu của mẹ Phúc
Hơn 30 năm, bà Phan Thị Phúc duy trì đều đặn các lớp học văn nghệ, lớp dạy nghề tại Câu lạc bộ Văn nghệ Trẻ em khuyết tật Hà Nội.
Xuất thân từ con đường nghệ thuật chuyên nghiệp, trước đây bà Phan Thị Phúc (85 tuổi, ở phường Láng, Hà Nội) từng là diễn viên kịch và phụ trách quản lý Đội kịch thiếu nhi của Nhà hát Tuổi trẻ. Khi chuyển sang công tác giảng dạy, bà có điều kiện đi đến nhiều cơ sở, các trường học, đơn vị; gặp gỡ nhiều trẻ em, đặc biệt là các em có hoàn cảnh kém may mắn.
Trong những chuyến đi ấy, bà Phúc nhận ra có không ít em nhỏ khuyết tật yêu thích văn nghệ nhưng thiếu môi trường sinh hoạt và sự quan tâm cần thiết. Tình yêu thương cùng nỗi trăn trở về một nơi có thể giúp đỡ trẻ em khuyết tật đã thôi thúc người phụ nữ ấy thành lập lớp học đặc biệt mang tên Câu lạc bộ (CLB) Văn nghệ Trẻ em khuyết tật Hà Nội vào năm 1995.
Bà Phan Thị Phúc chia sẻ, những ngày đầu hoạt động, CLB gặp không ít khó khăn, trong đó khó nhất là địa điểm sinh hoạt. “Lúc chưa có địa điểm, chúng tôi tập tại sảnh Nhà hát Tuổi trẻ, hôm thì ở sân Trường Tiểu học Trung Tự. Có thời điểm, CLB bị gián đoạn do mất địa điểm tập. Từ năm 2016, nhờ có sự quan tâm, hỗ trợ của phường Láng và chi bộ khu dân cư, CLB được chuyển về nhà sinh hoạt cộng đồng khu X1 và duy trì vào mỗi sáng Chủ nhật hàng tuần cho đến nay”, bà Phúc nói.
Là cô giáo của những đứa trẻ đặc biệt, mỗi em mang một tính cách, hoàn cảnh khác nhau, với bà Phúc, việc dạy nghệ thuật một cách hiệu quả cho các em là điều khiến bà trăn trở nhiều. “Một mình tôi làm thì không thể, mà còn cần những người đồng hành khác yêu công việc thiện nguyện cùng tham gia dạy đàn, dạy văn hóa…”, bà nói.
Bằng sự nhẫn nại và thấu hiểu, bà và các thành viên CLB đã tìm hiểu, tìm ra cách giao tiếp phù hợp với từng người, giúp các em làm quen với tập thể, tìm thấy niềm vui thông qua nghệ thuật.
Để các em tự tin tập múa, tập hát là kết quả của hành trình dài mà bà Phúc và các cộng sự luôn cố gắng, kiên trì. Bà Phúc tự mình nghiên cứu, xây dựng giáo án dạy học cho từng em. “Những đứa trẻ tới lớp học của tôi đều có sự khác biệt riêng, em bị hạn chế về ngôn ngữ, em khác lại không có khả năng ghi nhớ và giao tiếp… nên tôi phải tìm cách để dạy và truyền đạt sao cho các em hiểu và ghi nhớ”, bà Phúc chia sẻ.
Gắn bó, yêu thương các em như hình với bóng, bà Phúc cùng sinh hoạt, vui chơi và lắng nghe để thấu hiểu từng hoàn cảnh, đồng thời tích lũy thêm nhiều kinh nghiệm trong việc chăm sóc và giáo dục trẻ em khuyết tật. Từ sự tận tâm ấy, bà được các học viên gọi bằng cái tên giản dị mà đầy thân thương: “Mẹ Phúc”.

Suốt hơn 30 năm qua, bên cạnh việc dạy văn nghệ, bà Phúc còn kết hợp dạy nghề như may vá, vẽ tranh, chụp ảnh, đan móc… cho các em ở CLB với mong muốn giúp các em không chỉ hòa nhập, yêu đời hơn mà còn mong các em có thể tự lập, tự kiếm sống, trở thành công dân có ích cho xã hội. Bà Phúc hạnh phúc nói: “Từ CLB này, có những em trưởng thành đã có gia đình, có công việc ổn định tự trang trải cho cuộc sống của mình”.
Là một trong những học viên gắn bó lâu năm và hiện là Phó chủ nhiệm CLB, chị Nguyễn Minh Hồng (41 tuổi, phường Hai Bà Trưng, Hà Nội) kể lại, chị đến với CLB của bà Phúc từ năm 1997. Từ những ngày đầu rụt rè làm quen, chị cảm nhận được sự quan tâm, dạy dỗ của bà Phúc không chỉ trong học tập mà còn trong cách ăn nói, ứng xử trong cuộc sống.
Với chị Hồng, bà Phúc không chỉ là người thầy mà còn là chỗ dựa tinh thần, là người mẹ thứ hai trong hành trình trưởng thành. “Những điều mẹ Phúc dạy không chỉ giúp tôi thay đổi bản thân mà còn theo tôi suốt cả cuộc đời”, chị Hồng chia sẻ.
Xem bản gốc tại đây
- Nơi người khuyết tật được trao cơ hội làm việc, gieo hi vọng đổi đời
- Lý do giáo viên chưa hưởng chế độ dạy người khuyết tật hòa nhập ở Quảng Trị
- Tổng Bí thư: Địa phương chịu trách nhiệm nếu trẻ khuyết tật không được đến trường
- Hướng tới xã hội hòa nhập: Kiến tạo cơ hội và trao quyền cho người khuyết tật