Chị Lò Hà Quý - công nhân Khu công nghiệp Thăng Long, bên ngoài phòng trọ cấp 4 đã cũ ở thôn Bầu, xã Thiên Lộc (Hà Nội). Ảnh: Minh Hương.
Chị Lò Hà Quý - công nhân Khu công nghiệp Thăng Long, bên ngoài phòng trọ cấp 4 đã cũ ở thôn Bầu, xã Thiên Lộc (Hà Nội). Ảnh: Minh Hương.

Niềm vui nhỏ bé trong căn phòng trọ công nhân

Minh Hương (báo lao động) 22/06/2026 08:56 (GMT+7)

Cuối tuần của công nhân thường gói gọn trong căn phòng trọ chật hẹp, chiếc điện thoại trên tay và những giấc ngủ để lấy lại sức cho tuần làm việc mới.

Chiều cuối tuần, trong căn phòng trọ cấp 4 đã cũ ở thôn Bầu, xã Thiên Lộc (Hà Nội), chị Lò Hà Quý, công nhân Khu công nghiệp Thăng Long, nằm dài trên chiếc giường đơn sau một tuần làm ca đêm liên tục.

Căn phòng rộng chưa đầy 15m² được thuê với giá 1,2 triệu đồng/tháng, chưa tính tiền điện, nước. Ngoài vài vật dụng sinh hoạt thiết yếu, tài sản đáng giá nhất của chị có lẽ là chiếc điện thoại thông minh.

Đối với chị Quý, đi làm về chị không còn sức làm gì khác, chỉ muốn vùi vào giấc ngủ.

Lịch làm việc đảo lộn khiến ban ngày của chị gần như dành trọn cho giấc ngủ. Cuối tuần, thay vì đi chơi hay gặp gỡ bạn bè, chị ở trong phòng nghỉ ngơi để tiết kiệm chi tiêu.

Không biết đi đâu, cũng không đủ điều kiện để tham gia các hoạt động giải trí tốn kém, niềm vui của chị chỉ là xem phim truyền hình, các chương trình trò chơi trên điện thoại để “đốt” thời gian.

Câu chuyện của chị Quý không phải trường hợp cá biệt. Trong nhiều lần tác nghiệp ghi nhận về đời sống của công nhân lao động ở các khu nhà trọ, phóng viên bắt gặp nhiều trường hợp tương tự như vậy.

Tại một khu nhà trọ công nhân khác ở Hà Nội, anh Phạm Văn Nam (quê Yên Bái) cũng chỉ biết giải trí thông qua chiếc điện thoại sau giờ làm.

Nam công nhân giải trí bên chiếc điện thoại sau giờ làm. Ảnh: Thu Hiền.
Nam công nhân giải trí bên chiếc điện thoại sau giờ làm. Ảnh: Thu Hiền.

Anh Nam cho biết, sau giờ làm trở về phòng trọ, anh thường chơi game. Hôm nào nóng quá không ngủ được, mấy anh em trong dãy rủ nhau ra đầu ngõ uống cốc trà đá. Tiền kiếm được phải chắt bóp gửi về quê cho bố mẹ chữa bệnh.

Nhiều lần lướt mạng xã hội, thấy bạn bè check-in ở những điểm du lịch nổi tiếng, anh cũng chạnh lòng. “Mình cũng thích đi đây đi đó nhưng không dám nghĩ đến. Cuối tháng còn phải lo tiền nhà, tiền ăn, tiền gửi về quê”, anh nói.

Trong những khu nhà trọ công nhân, hình ảnh người lao động bên chiếc điện thoại sau giờ làm đã trở nên quen thuộc. Những căn phòng nhỏ thiếu không gian sinh hoạt chung, thiếu sân chơi, thư viện hay khu thể thao khiến đời sống tinh thần của nhiều người lao động ngày càng thu hẹp.

Nhiều công nhân cho biết, sau ca làm kéo dài 8-12 tiếng, điều họ cần nhất là nghỉ ngơi. Áp lực công việc cùng nỗi lo chi phí sinh hoạt khiến nhu cầu vui chơi, giải trí dần trở thành điều xa xỉ.

Với nhiều công nhân như chị Quý hay anh Nam, niềm vui cuối tuần vẫn còn rất giản dị. Đó là được ngủ thêm vài tiếng sau những ca làm mệt mỏi, được gọi điện về quê hỏi thăm gia đình hay đơn giản là xem một bộ phim yêu thích trên chiếc điện thoại cũ.

Theo ghi nhận, nhiều công nhân xa quê hiện sống trong các khu trọ đông đúc nhưng lại thiếu các không gian sinh hoạt cộng đồng. Cuối tuần, họ chỉ quanh quẩn giữa nhà máy và phòng trọ.

Những hoạt động giải trí đơn giản như xem phim trên điện thoại, chơi game, lướt mạng xã hội hay ngồi trà đá đầu ngõ trở thành cách thư giãn phổ biến nhất.

Nhưng phía sau những màn hình điện thoại sáng đèn trong các khu trọ công nhân vẫn là khát vọng rất thật về những không gian văn hóa, giải trí lành mạnh.

"Tôi mong rằng, cuối tuần không chỉ là khoảng thời gian nghỉ ngơi, mà còn là lúc được sống trọn vẹn hơn với đời sống tinh thần của mình. Nhất là việc có thêm sân chơi, nơi giao lưu cho công nhân lành mạnh ở gần nơi trọ" - chị Quý bày tỏ.

Xem bản gốc tại đây