Chị Thinh và mẹ trong giây phút gặp lại sau nhiều năm xa cách. Ảnh: Bảo Hân
Chị Thinh và mẹ trong giây phút gặp lại sau nhiều năm xa cách. Ảnh: Bảo Hân

"Tết năm sau con sẽ về" không còn là lời nói dối của nữ công nhân

Bảo Hân (báo lao động) 13/02/2026 10:44 (GMT+7)

"Tết năm sau con sẽ về", bao nhiêu lần nữ công nhân Đào Thị Thinh nói với mẹ, dù chị biết, đó chỉ là lời hứa suông, là lời nói dối để mẹ yên lòng.

"Chị lên máy bay rồi, nhưng chưa bay", gần 15h ngày 12.2, chị Đào Thị Thinh nhắn tin cho tôi kèm theo bức ảnh chụp cảnh 2 mẹ con.

Bức ảnh chụp chân phương, ghi lại nụ cười hạnh phúc của hai mẹ con khi được trên chuyến bay công đoàn để về quê.

Dù đã từng lên máy bay, nhưng lần này, cảm giác trong chị rất khác. Lần này, chị lên máy bay về là để được bên người mẹ - năm nay đã gần 80 tuổi - trong căn nhà nhỏ gắn bó với chị suốt thời thơ ấu, trong thời gian thiêng liêng nhất trong năm - dịp Tết.

Chị Thinh và con sắp xếp hành lý tại sân bay Nội Bài (Hà Nội) để chuẩn bị về quê ở Hưng Yên. Ảnh: Bảo Hân
Chị Thinh và con sắp xếp hành lý tại sân bay Nội Bài (Hà Nội) để chuẩn bị về quê ở Hưng Yên. Ảnh: Bảo Hân

Hơn 2 giờ sau, khi chuyến bay công đoàn hạ cánh, nhóm phóng viên Báo Lao Động đã có mặt và chở mẹ con chị về quê Hưng Yên. Cuộc trò chuyện trên xe đã giúp chúng tôi hình dung phần nào câu chuyện xúc động về nữ công nhân 27 năm chưa về quê ăn Tết.

Năm 1999, do cuộc sống ở quê khó khăn, chị Đào Thị Thinh rời Hưng Yên vào Đồng Nai mưu sinh. Chị xin vào làm công nhân Công ty Cổ phần TKG Taekwang Vina (tỉnh Đồng Nai). "Tôi còn nhớ lần đầu tiên được lĩnh lương, tôi cầm trên tay 500.000 đồng mà không tin được, sao làm một tháng mà được trả nhiều tiền thế. Ở quê, tôi phải bán không biết bao nhiêu rau mới có được khoản tiền như này", chị nhớ lại.

Chị Thinh sau khi hạ cánh xuống sân bay Nội Bài. Ảnh: Bảo Hân
Chị Thinh sau khi hạ cánh xuống sân bay Nội Bài. Ảnh: Bảo Hân

Từ lần lĩnh lương đầu tiên đó, chị quyết định gắn bó lâu dài nơi đây. Những năm đầu với cô gái mới ngoài 20 tuổi lúc đó thật khó khăn. Nhất là khi Tết đến, trong thời khắc giao thừa thiêng liêng, chị chỉ biết khóc một mình trong phòng trọ, rồi chìm vào giấc ngủ để nguôi ngoai đi phần nào cảm giác muốn được ở gần bố mẹ, người thân.

Trong suốt thời gian tha hương, những lần chị Thinh về quê đều gắn với những sự kiện buồn, đó là khi bố mất, hay khi người nhà bị bệnh. Còn vào dịp Tết - những ngày mà đối với bất kỳ người dân Việt Nam nào cũng là những ngày thiêng liêng, những ngày của sum họp, chị chưa khi nào được ở quê từ 27 năm nay.

Nữ công nhân năm nay đã 47 tuổi muốn cả gia đình về quê, được sà vào lòng mẹ như ngày còn bé; các con được thưởng thức những món ăn đặc trưng miền Bắc, nhưng cuộc sống tha hương còn nhiều khó khăn, thiếu thốn, nên chị phải tính toán kỹ.

'"Nhất là khi 2 đứa con ra đời. Chi phí nuôi các con rất tốn kém nên cứ mỗi dịp Tết, chỉ nghĩ đến tiền vé máy bay tôi đã rút ngay ý định đó. Nếu cả nhà đi về, chi phí vé máy bay hai chiều mất khoảng 30 triệu đồng, chưa kể tiền quà cáp, thăm hỏi và các chi phí khác", chị Thinh chia sẻ.

Chị Thinh bảo, không phải mình không lo được tiền để cả nhà về quê ăn Tết, nhưng nếu về, sau Tết lấy tiền đâu để đóng học cho con, lấy tiền đâu để cả nhà sinh hoạt? Vì vậy, mỗi lần mẹ giục đưa các cháu về quê đón Tết, chị đành phải hứa sang năm, mặc dù tự biết chắc chắn lời hứa đó khó mà thực hiện được. Năm sau, lại tiếp tục một lời hứa sang năm nữa...

"Không hứa thì không được, mà hứa thì thành hứa suông", chị Thinh bần thần, thấy mình thật có lỗi vì đã nói dối với mẹ.

Cứ vào dịp cuối năm, mỗi khi đi đường, thấy người ta gói ghém hành lý để chuẩn bị trở về quê, nước mắt chị tự dưng chảy ra, nhớ quê, nhớ mẹ trong một nỗi buồn khó ai có thể san sẻ. Chị nhớ cảnh cả nhà gói bánh chưng, nhớ lúc nhổ cây mùi già đi bán ngoài chợ, kiếm tiền tiêu Tết. Chị đã quên hẳn cái cảm giác rét ngọt của miền Bắc dịp cuối năm.

Nhiều lần gọi điện, mẹ chị gợi ý bán nhà về quê sinh sống. Những lúc ấy chị không biết nói với bà như thế nào chị đã đi quá xa để trở về. Ở nơi xa xứ, gia đình chị đã có ngôi nhà dù nhỏ nhưng cũng là nơi che nắng che mưa, các con đang đi học nếu bây giờ trở về chị phải làm lại từ đầu. Hơn nữa, chị đang có công việc được đóng bảo hiểm xã hội chị cố gắng duy trì công việc để sau này về già có lương hưu. Những lần như vậy, chị không dám hứa suông, cũng chẳng biết nói như nào với mẹ, để mẹ hiểu những nỗi khổ tâm trong lòng mình...

Câu chuyện chị Thinh kể phải dở dang vì chiếc xe đã về đến nhà chị ở Hưng Yên. "Mọi người ơi, cái Thinh nó về rồi", có tiếng ai đó reo lên. Bà Ngô Thị Tuyết - mẹ chị Thinh - vội vàng đi ra ngoài ngõ. Hai mẹ con cùng khóc, ôm lấy nhau trong giây phút hội ngộ. Cả ngày nay, khi biết tin con sắp về, bà Tuyết đứng ngồi không yên, hết ra ngõ lại vào nhà ngóng con...

Trong ngôi nhà nhỏ, đơn sơ nhưng gọn gàng, sạch sẽ, bà Tuyết kể, bà rất buồn khi hàng chục năm con không được về quê đón Tết, "nhưng đành phải chịu thôi, biết làm thế nào". Nhiều đêm bà nằm khóc thương con gái tha hương mưu sinh, cuộc sống chắc hẳn còn nhiều khó khăn...

Ngôi nhà nhỏ nơi bà Ngô Thị Tuyết - mẹ chị Thinh sinh sống. Ảnh: Bảo Hân
Ngôi nhà nhỏ nơi bà Ngô Thị Tuyết - mẹ chị Thinh sinh sống. Ảnh: Bảo Hân

Dù niềm vui chưa trọn vẹn khi con rể và cháu trai đầu đón Tết ở trong Nam, không thể về cùng, nhưng bà Tuyết cảm thấy trong người khỏe hơn khi có con gái và cháu út bên cạnh. Bà cười, nói, hỏi thăm con, rồi đôi lúc nước mắt lại rơm rớm. Bà và con gái sẽ cùng nhau đón Tết ấm áp năm nay, cùng nhau gói bánh chưng như những ngày xưa.

Nhờ chuyến bay công đoàn, chị Thinh thực hiện được lời hứa của mình “Tết năm sau con sẽ về” với mẹ. Ảnh: Bảo Hân
Nhờ chuyến bay công đoàn, chị Thinh thực hiện được lời hứa của mình “Tết năm sau con sẽ về” với mẹ. Ảnh: Bảo Hân

Chị Thinh gửi lời cảm ơn tới tổ chức công đoàn đã hỗ trợ vé máy bay để mẹ con chị có thể về quê dịp Tết. "Tôi mong chương trình sẽ tiếp tục được triển khai những năm tiếp theo để những công nhân xa quê như chúng tôi có cơ hội được sum họp gia đình thời điểm cuối năm sau những ngày xa xứ mưu sinh", chị Thinh bày tỏ.

Xem bản gốc tại đây

Cùng chuyên mục