Công nhân chắt chiu vun đắp giấc mơ giảng đường cho con. Ảnh: Nguyễn Linh
Công nhân chắt chiu vun đắp giấc mơ giảng đường cho con. Ảnh: Nguyễn Linh

Công nhân chắt chiu vun đắp để lo cho con ăn học

Nguyễn Linh (báo lao động) 13/08/2025 17:18 (GMT+7)

Hà Nội - Sau mỗi ca làm vất vả, khát vọng lớn nhất của nhiều người công nhân là vun đắp cho tương lai của các con qua con đường học vấn.

Chắt chiu từng đồng vì tương lai của con

Trong căn phòng trọ nhỏ gần khu công nghiệp Bắc Thăng Long (Hà Nội), chị Hoàng Thị Nhiên (quê Yên Bái) lại nghĩ về hai con thơ nơi quê nhà. Để con được đi học với chi phí hợp lý hơn, vợ chồng chị đành chọn giải pháp gửi con về cho ông bà chăm sóc. Đó là một sự hy sinh không hề dễ dàng.

"Nếu cho các con xuống đây học, vợ chồng mình không thể gồng gánh nổi. Ở quê, chi phí học hành sẽ nhẹ nhàng hơn," chị Nhiên chia sẻ.

Mỗi đầu năm học, nỗi lo của anh chị lại nhân lên. "Nào là tiền sách vở, tiền học phí, rồi đồ dùng học tập... rất nhiều khoản phải lo," chị liệt kê.

Với đồng lương công nhân, sau khi trừ đi gần 2 triệu đồng tiền trọ, 3-4 triệu tiền ăn uống tiết kiệm, số tiền gửi về quê cho ông bà và hai con chỉ vừa đủ trang trải. Việc gửi con ở quê là một lựa chọn đong đầy tình thương và sự tính toán cho tương lai. Họ chấp nhận nỗi nhớ con da diết từng ngày, để đổi lấy cơ hội đến trường cho con, dù con đường đó ngày càng thêm gập ghềnh trước áp lực chi phí sinh hoạt.

Ước mơ tạm gác, chờ ngày tươi sáng hơn

Nếu câu chuyện của chị Nhiên là sự hy sinh để con được đến trường, thì hoàn cảnh của chị Bùi Thị Khánh (quê Hòa Bình) là một nỗ lực không ngừng nghỉ để giữ lửa ước mơ cho con. Chồng mất đã 10 năm, một mình chị là trụ cột gánh vác cả gia đình, từ cha mẹ già đến cô con gái duy nhất vừa tốt nghiệp trung học phổ thông.

Chị Bùi Thị Khánh (quê Hòa Bình) bất lực chứng kiến giấc mơ đến trường của con mình tan vỡ. Ảnh: Nguyễn Linh
Chị Bùi Thị Khánh (quê Hòa Bình) bất lực chứng kiến giấc mơ đến trường của con mình tan vỡ. Ảnh: Nguyễn Linh

Con gái chị ấp ủ giấc mơ trở thành một điều dưỡng viên, nhưng hiện tại, ước mơ ấy đành phải tạm gác lại. "Với sức của một mình tôi, thật khó để lo cho con vào đại học ngay lúc này," chị Khánh nghẹn ngào. Mức lương cả tăng ca cũng chỉ 12-13 triệu đồng, chị phải gửi 3-4 triệu về quê lo cho ông bà, phần còn lại gói ghém chi tiêu ở thành phố. Nhiều tháng cha mẹ ốm đau, chị phải vay mượn thêm.

Trước mắt, hai mẹ con đã có một kế hoạch: "Tôi quyết định cho con xuống đây đi làm cùng mẹ một năm. Cháu sẽ tích lũy kinh nghiệm, kiếm thêm thu nhập phụ giúp gia đình, rồi năm sau mình lại tính tiếp chuyện học".

Đó không phải là dấu chấm hết, mà là một điểm dừng tạm thời, một sự hy sinh của cả hai mẹ con với niềm tin rằng một ngày không xa, cô gái trẻ sẽ lại viết tiếp giấc mơ của mình. Từ câu chuyện của chị Khánh, có thể thấy rõ nghị lực phi thường của những người mẹ. Họ không đầu hàng trước khó khăn, mà luôn tìm cách xoay xở, làm điểm tựa vững chắc nhất cho con.

Dù cuộc sống mưu sinh đầy vất vả, người lao động vẫn luôn đặt việc học của con cái làm ưu tiên hàng đầu. Giấc mơ vào giảng đường của con em công nhân sẽ không còn dang dở nếu có thêm những chính sách hỗ trợ thiết thực về nhà ở, an sinh xã hội và giáo dục. Để mồ hôi của cha mẹ nơi nhà máy có thể thực sự đổi lấy một tương lai vững chắc và tươi sáng hơn cho thế hệ mai sau.

Xem bản gốc tại đây

Cùng chuyên mục