Món quà Quốc tế Thiếu nhi 1.6 lớn nhất với con công nhân chỉ là được ở cạnh bố mẹ

Phương Hân (báo lao động) 01/06/2026 14:17 (GMT+7)

Với không ít công nhân, ngày Quốc tế Thiếu nhi 1.6 là ngày họ chỉ có thể gửi lời yêu thương đến con qua điện thoại.

Gửi lại tuổi thơ của con ở quê nhà

Theo một khảo sát từng được Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam thực hiện, do điều kiện sống còn nhiều khó khăn, nhiều công nhân khu công nghiệp phải gửi con về quê cho ông bà chăm sóc.

Không được sống cùng con, không có điều kiện gần gũi, trực tiếp chăm sóc bữa ăn, giấc ngủ hay đồng hành trong quá trình trưởng thành của trẻ khiến nhiều gia đình công nhân luôn mang nặng nỗi niềm.

Trong nhiều chuyến tác nghiệp, chúng tôi bắt gặp không ít hình ảnh người mẹ là công nhân rơi nước mắt khi được hỏi về việc phải xa con nhỏ để đi làm xa. Ảnh: Phương Hân.
Trong nhiều chuyến tác nghiệp, chúng tôi bắt gặp không ít hình ảnh người mẹ là công nhân rơi nước mắt khi được hỏi về việc phải xa con nhỏ để đi làm xa. Ảnh: Phương Hân.

Khảo sát cho thấy, người lao động còn hạn chế về thời gian, kiến thức và kỹ năng chăm sóc, nuôi dạy con. Điều này không chỉ ảnh hưởng đến sự phát triển toàn diện của trẻ mà còn tác động đến hạnh phúc gia đình của người lao động đang làm việc tại các khu công nghiệp, khu chế xuất.

Áp lực công việc là một trong những nguyên nhân khiến khoảng cách giữa cha mẹ và con cái ngày càng lớn. Có tới 18% người lao động thường xuyên làm thêm giờ, 48,5% thỉnh thoảng phải làm thêm khi có đơn hàng. Thời gian làm thêm trung bình từ 5-12 giờ mỗi tuần.

Vì vậy, 52,9% người lao động được khảo sát cho biết họ ít có thời gian gần gũi con, trong khi 16,9% luôn trong tình trạng mệt mỏi sau giờ làm việc.

Thời gian trung bình công nhân lao động dành cho việc chăm sóc, nuôi dạy con chỉ từ 1-4 giờ mỗi ngày, phụ thuộc vào thời gian làm việc. Đối với những người phải gửi con về quê, việc chăm sóc con chủ yếu thông qua những cuộc điện thoại hay các cuộc gọi video ngắn ngủi.

Chị Quách Ngọc Nhâm đang thuê trọ tại xã Quốc Oai (thành phố Hà Nội) để làm công nhân trong khu công nghiệp gần đó. Vì mưu sinh, chị phải sống xa các con nhiều năm nay.

Con gái lớn của chị được gửi về quê ở Phú Thọ từ khi còn nhỏ. Năm 2025, chị sinh cháu thứ hai. Hết thời gian nghỉ thai sản, khi con đã cứng cáp hơn, chị lại nghẹn lòng gửi con về quê nhờ ông bà chăm sóc.

“Cứ khoảng 1-2 tuần, tôi lại về nhà một lần vào cuối tuần để thăm các con”, chị Nhâm chia sẻ.

Những cuộc gọi video thay cho cái ôm ngày 1.6

Chồng chị Nhâm làm nghề tự do, khi thì ở quê cùng các con, lúc lại lên Hà Nội ở cùng vợ. Sự xa cách khiến các con thiếu vắng sự gần gũi của cha mẹ ngay từ những năm tháng đầu đời.

Điều chị Nhâm mong mỏi nhất là một ngày cả gia đình được sống cùng một nơi. Ảnh: Phương Hân.
Điều chị Nhâm mong mỏi nhất là một ngày cả gia đình được sống cùng một nơi. Ảnh: Phương Hân.

“Là bố mẹ, ai cũng muốn được ở gần con để chăm sóc, bảo ban các cháu, nhưng vì phải xa nhà mưu sinh nên vợ chồng tôi đành chấp nhận xa các cháu”, chị Nhâm tâm sự.

Đã nhiều lần chị nghĩ đến việc đón các con lên sống cùng. Thế nhưng căn phòng trọ chật hẹp, thiếu người đưa đón, chăm sóc các cháu, cùng áp lực chi phí học tập, sinh hoạt khiến dự định ấy chưa thể thực hiện.

Ngày Quốc tế Thiếu nhi 1.6 năm nay, chị tiếp tục không thể ở cạnh các con. Trong ngày mà nhiều gia đình cùng con vui chơi, chụp ảnh lưu niệm hay thưởng cho con những món quà nhỏ, chị chỉ có thể gọi điện hỏi han.

"Con bảo với tôi, món quà ngày 1.6 lớn nhất với chúng là được ở bên cạnh bố mẹ, nơi có cả 4 người quây quần" - nữ công nhân chia sẻ.

Để bù đắp cho các con, chị dự định cuối tuần sau sẽ trở về quê, đưa các cháu đi chơi và mua những món ăn yêu thích.

Điều chị mong mỏi nhất không phải là những món quà đắt tiền mà là một ngày cả gia đình được sống cùng một nơi, cùng ngồi bên mâm cơm sau mỗi ngày làm việc.

Thực tế, những trường hợp như chị Nhâm không hề hiếm gặp tại các khu nhà trọ công nhân. Trong nhiều chuyến tác nghiệp, chúng tôi bắt gặp hình ảnh những người mẹ, người cha tranh thủ giờ nghỉ để gọi video cho con, hỏi han chuyện học hành, sức khỏe rồi lại vội vã trở về với dây chuyền sản xuất.

Xem bản gốc tại đây

Cùng chuyên mục