Phần thưởng lớn của vợ chồng công nhân
Nhiều vợ chồng công nhân cho rằng con ăn học đến nơi đến chốn là phần thưởng lớn nhất dành cho họ.
Chị Lò Thị Dung, 43 tuổi, ở xã Thường Tín, Thành phố Hà Nội (quê xã Mai Châu, Phú Thọ) hiện làm công nhân cho một công ty xây dựng gần nhà.
Chị Dung cho hay, trước đây chị là lao động tự do, hơn 2 năm nay chị làm công nhân, thu nhập hiện khoảng 13 triệu đồng/tháng. Chồng chị Dung làm việc tại một công ty chuyên sản xuất hàng nhựa, thu nhập khoảng 10 triệu đồng/tháng. Tổng thu nhập của hai vợ chồng chị Dung khoảng 23 triệu đồng/tháng.
Vợ chồng chị Dung có 2 người con: Con lớn là sinh viên năm cuối đại học, vừa đi học vừa làm thêm phụ giúp bố mẹ; con thứ hai là sinh viên năm 2 Trường Đại học Kiến trúc Hà Nội.
Theo chị Dung, 2 con đi học không phải thuê trọ, ăn tối ở nhà cùng bố mẹ nên chị đỡ được khoản tiền này. Hiện gia đình nặng gánh nhất là lo cho con trai năm cuối và con gái với ngành học đặc thù. Ngoài học phí, con còn có nhiều khoản chi phí phục vụ việc học tập, ăn trưa, đi lại.

“Con trai lớn tranh thủ làm thêm nên cháu đỡ đần cho bố mẹ bằng cách tự lo tiền xăng xe, điện thoại, tiền ăn trưa ở trường. Hiện đối với gia đình nặng nhất là khoản học phí. Học phí của con trai khoảng 17 triệu đồng/học kỳ; học phí của con gái 12-15 triệu đồng/học kỳ”, chị Dung chia sẻ.
Mỗi tháng, sau khi nhận lương, chị Dung cân đối khoản thu nhập của 2 vợ chồng, chia các khoản cố định cho ăn uống, sinh hoạt, tiền học của con... Trong đó, khoản tiền dành cho việc học của con chiếm khoảng ¼ tổng thu nhập của 2 vợ chồng.
“Tôi thấy nhẹ nhõm là con trai chỉ còn 1 năm nữa sẽ ra trường, cháu đi làm, tự lo cho mình và đỡ đần thêm cho bố mẹ. Khi ấy, cả gia đình sẽ tập trung lo cho con gái. Ngành học của cháu cần đầu tư nhiều cho trải nghiệm thực tế, máy móc thiết bị, phương tiện phục vụ công việc như máy tính, máy ảnh...”, chị Dung nói.
Cũng theo chị Dung, nhìn lại chặng đường đã qua, vợ chồng chị tự động viên nhau và cảm phục bản thân vì đã đi qua “con đường dài” khi quyết tâm lo cho con cái ăn học đến nơi đến chốn. Nhìn con học hành tiến bộ từng ngày, chị càng có động lực cố gắng làm việc, chi tiêu tiết kiệm... để con có tương lai tốt đẹp.
Cũng quyết tâm lo cho con ăn học nên người, ông Trần Bá Định, 56 tuổi, hiện làm công nhân cơ khí tại phường Chương Mỹ (Hà Nội) và vợ là công nhân may đang từng ngày lao động để vun đắp tương lai cho con.
“Ở tuổi tôi, nhiều người bắt đầu tính chuyện nghỉ ngơi, nhưng vợ chồng tôi ngày nào cũng đầy năng lượng vì có một "mục tiêu lớn" để phấn đấu: lo cho hai đứa con ăn học thành tài”, ông Định hào hứng nói.
Con lớn của ông Định đang học năm thứ hai đại học, con nhỏ vừa lên lớp 11. Tổng thu nhập mỗi tháng của hai vợ chồng khoảng 16-17 triệu đồng/tháng. Dù phải tính toán căn cơ từng khoản từ tiền học phí, tiền trọ của con lớn đến chi phí học tập của đứa nhỏ, nhưng gia đình ông Định lúc nào cũng ngập tràn sự quyết tâm.
Ông Định chia sẻ, mỗi lần cầm kỳ lương trên tay, vợ chồng ông cùng chia thành từng khoản: Một khoản gửi cho con lớn thuê trọ, ăn học; một khoản lo cho con nhỏ học phổ thông; phần còn lại cố gắng thu vén cho ăn uống, sinh hoạt. Bù đắp cho sự vất vả của bố mẹ, các con của ông Định đều tự giác học tập, ngoan ngoãn phụ giúp bố mẹ việc nhà.
“Chúng tôi thắt lưng buộc bụng một chút, ăn uống đơn sơ một chút cũng chẳng sao, miễn là các con có đủ điều kiện học tập tốt nhất. Đôi khi phải tăng ca để có thêm thu nhập nhưng tôi không nản lòng, tôi có niềm tin vào một tương lai tươi sáng của cả gia đình. Con cái được ăn học, có tương lai, ổn định cuộc sống và trở thành những người có ích cho xã hội - đó chính là phần thưởng lớn nhất, là niềm hạnh phúc trọn vẹn nhất của vợ chồng tôi”, ông Định hạnh phúc chia sẻ.
Xem bản gốc tại đây