Bà Xơ thăm mộ liệt sĩ Lê Văn Huỳnh tại Nghĩa trang liệt sĩ Hồng Thái, xã Trà Giang, tỉnh Hưng Yên. Ảnh: Hà Vi
Bà Xơ thăm mộ liệt sĩ Lê Văn Huỳnh tại Nghĩa trang liệt sĩ Hồng Thái, xã Trà Giang, tỉnh Hưng Yên. Ảnh: Hà Vi

Lời hẹn sau nửa thế kỉ với người chồng là liệt sĩ Trường Sơn

Lương Hà (báo lao động) 27/07/2026 14:16 (GMT+7)

Hưng Yên - Chỉ có 7 ngày được ở cạnh chồng nhưng bà Đặng Thị Xơ đã dành nửa thế kỉ gìn giữ tình yêu, ký ức và thực hiện lời hẹn với người chồng liệt sĩ.

Hơn nửa thế kỉ đã trôi qua kể từ ngày chiến tranh kết thúc, nhưng trong căn nhà nhỏ của bà Đặng Thị Xơ (76 tuổi, ở xã Lê Lợi, tỉnh Hưng Yên), ký ức về người chồng liệt sĩ vẫn vẹn nguyên như mới hôm qua. Chồng bà là liệt sĩ Lê Văn Huỳnh. Bà Xơ chỉ có 7 ngày ở cạnh chồng, nhưng đã dành cả phần đời còn lại để gìn giữ tình yêu, ký ức và lời hẹn với người đã mãi mãi nằm lại chiến trường.

Những ai từng gặp bà đều cảm nhận được sự điềm đạm, mộc mạc nhưng phía sau dáng vẻ đó là một hành trình dài của chờ đợi, mất mát và thủy chung.

Năm ấy, bà Xơ là cô nữ dân quân làng, bén duyên với chàng sinh viên Lê Văn Huỳnh. Giữa lúc đất nước còn chìm trong khói lửa, đám cưới diễn ra giản dị, không sính lễ, không tiệc cưới linh đình. Hạnh phúc của đôi vợ chồng trẻ chỉ vỏn vẹn 7 ngày trước khi ông Huỳnh lên đường vào chiến trường Quảng Trị.

Di ảnh liệt sĩ Lê Văn Huỳnh và bản phục chế bức thư dài 10 trang được để trong khung kính treo cẩn thận trong ngôi nhà tình nghĩa - nơi bà Xơ đang sinh sống. Ảnh : Hà Vi
Di ảnh liệt sĩ Lê Văn Huỳnh và bản phục chế bức thư dài 10 trang được để trong khung kính treo cẩn thận trong ngôi nhà tình nghĩa - nơi bà Xơ đang sinh sống. Ảnh : Hà Vi

Nhắc đến những lá thư của chồng gửi từ chiến trường, bà Đặng Thị Xơ không giấu được xúc động. Bà kể, từ ngày vào chiến trường Quảng Trị, hầu như tháng nào ông Huỳnh cũng gửi thư về cho gia đình. Mỗi bức thư đều được ông cẩn thận chia thành ba phần: gửi mẹ, gửi anh chị em và một phần riêng dành cho người vợ mới cưới.

Suốt hơn nửa thế kỉ qua, những dòng cuối trong lá thư cuối cùng khiến bà Xơ nhớ mãi. Như linh cảm trước sự hy sinh của mình, người lính trẻ đã tỉ mỉ chỉ đường để vợ tìm đến nếu một ngày ông không trở về: "Đi tàu vào thị xã Quảng Trị, qua sông Thạch Hãn là nơi anh đã hy sinh... Từ thị xã qua cầu, ngược trở lại, hỏi thăm thôn Nhan Biều 1. Em cứ đi đến đó, tính xuôi theo dòng nước thì ở cuối làng. Đến đó sẽ tìm thấy tấm bia ghi tên anh đục trên mảnh tôn. Mộ anh ở đó...".

Mỗi lần đọc lại những dòng chữ ấy, bà Xơ lại nghẹn ngào. Với bà, đó không chỉ là lời nhắn gửi cuối cùng của người chồng, mà còn là một lời từ biệt được viết ra giữa chiến trường khốc liệt, khi ông dường như đã chuẩn bị sẵn cho sự hy sinh của mình.

"Năm 2002, gia đình tôi quyết định vào Quảng Trị tìm ông ấy. Lúc đi, tôi mang theo lá thư cuối cùng của ông. Trong thư, ông chỉ rất rõ đi đường nào, chúng tôi cứ lần theo từng dòng ông viết. Đến nơi, đúng như lời ông dặn, gia đình đã tìm thấy mộ của ông ở thôn Thượng Phước. Ngày đón được ông về quê, tôi vừa mừng vừa tủi. Sau bao nhiêu năm xa cách, cuối cùng ông cũng được trở về với gia đình và quê hương..."

Hiện nay, hài cốt liệt sĩ Lê Văn Huỳnh được an táng tại Nghĩa trang Liệt sĩ Hồng Thái, xã Trà Giang, tỉnh Hưng Yên. Riêng bức thư dài 10 trang ông viết trước lúc hy sinh đã được gia đình hiến tặng cho Bảo tàng Thành cổ Quảng Trị.

Đối với bà Đặng Thị Xơ, bức thư của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh không chỉ là kỷ vật, mà còn là chứng nhân của một thời bom đạn. Qua năm tháng, những trang thư ấy vẫn nhắc nhớ về sự hy sinh của thế hệ cha anh và giá trị của hòa bình hôm nay. Còn với bà Xơ, người vợ chỉ có 7 ngày bên chồng nhưng tình yêu dành cho người lính năm xưa chưa bao giờ khép lại.

Xem bản gốc tại đây

Cùng chuyên mục