Hành trình xác lập bản lĩnh của chính mình
Để mang đến những thước phim sống động và bản tin chân thực trong kỷ nguyên số, sự sắc sảo của ngòi bút là chưa đủ. Phía sau những tác phẩm báo chí hiện đại là nhịp độ làm việc đến nghẹt thở của những phóng viên đa phương tiện - những người sẵn sàng vác máy lặn lội giữa nắng gắt, mưa giông để giành giật từng phút xuất bản, trở thành cầu nối bảo vệ quyền lợi cho người lao động. Đối với tôi, một phóng viên thế hệ 9X, đó không chỉ là công việc, mà là hành trình xác lập bản lĩnh của chính mình.
Cú sốc tòa soạn không ngủ
Tháng 6 năm 2025, tôi rời Đà Nẵng ra Hà Nội, bước vào Trung tâm Truyền thông Đa phương tiện của Báo Lao Động. Thủ đô đón tôi bằng cái nắng rát mặt, nhưng cái nóng ấy chẳng thấm vào đâu so với bài toán sinh tồn về cường độ xuất bản. Tại Trung tâm, nhịp độ làm việc không tính bằng giờ mà tính bằng phút. Chỉ tiêu mỗi ngày ít nhất một sản phẩm đa phương tiên hoàn chỉnh không chỉ là con số, đó là kỷ luật sắt.
Đảm nhận vai trò đa phương tiện đồng nghĩa với việc trở thành “đội quân một người”. Không có kỹ thuật viên, không có trợ lý, vật bất ly thân của tôi là chiếc balo nặng trĩu cùng chiếc chân máy kim loại. Có những ngày, tôi phải đứng giữa vỉa hè nhộn nhịp, căn chỉnh tỉ mỉ từng milimet sao cho xóa phông nền mượt mà, giữ đúng tỉ lệ khuôn mặt. Đó không chỉ là kỹ thuật, mà là sự tôn trọng tối thượng dành cho nhân vật, để người lao động xuất hiện một cách trang trọng nhất trước ống kính. Tôi nhớ có lần máy quay gặp sự cố ngay giữa lúc phỏng vấn trực tiếp, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, tay chân luống cuống, chính cái vỗ vai và ánh mắt trấn an của các đồng nghiệp từ phía xa đã giúp tôi lấy lại bình tĩnh, xử lý nhanh thiết bị để hoàn thành cú máy trong sự thở phào của cả ê-kíp.
Từ xóm chạy thận đến tâm điểm đại lễ A80
Làm báo điện tử là sự dấn thân. Rong ruổi khắp các nẻo đường Thủ đô, khoảng thời gian đọng lại sâu sắc nhất là những ngày cùng đàn chị - phóng viên Cao Hạnh Thơm mang vác máy móc len lỏi vào khu nhà trọ chật hẹp của các bệnh nhân chạy thận.

Giữa cái ngột ngạt của xóm trọ nghèo, chị Thơm căn dặn: “Góc máy của em phải hạ thấp, bắt vào ánh mắt của họ. Tuyệt đối không được để nhân vật thấy mình đang thương hại. Phải cho độc giả thấy được khát vọng sống mãnh liệt, đó mới là giá trị của tờ báo chúng ta”. Dưới sự uốn nắn ấy, tôi học được cách khơi gợi câu chuyện, biến những thước phim thô cứng thành một tác phẩm mang đậm tính nhân văn.
Sự đa năng của người cầm máy còn được “thử lửa” ở Đại lễ A80. Giữa biển người, tôi sát cánh cùng chị Hạnh Thơm chia nhau từng góc máy. Ngay khi dứt phỏng vấn, lề đường lập tức biến thành văn phòng. Trong lúc chờ phần mềm xử lý file, đôi tay tôi liên tục lướt trên màn hình để cắt cúp, chèn hiệu ứng. Cuộc chiến thời gian thực ấy đòi hỏi đôi mắt tinh tường, bộ óc tổng hợp và thao tác tay thoăn thoắt để tin bài lên trang chủ ngay lúc sức nóng sự kiện đang lên đỉnh điểm.
Phép thử tại vùng đất mới sau sáp nhập
Ngày 1.12.2025, tôi trở về Đà Nẵng với khối tài sản vô giá là tư duy hình ảnh nhạy bén. Tôi lao ngay vào loạt bài nhà ở xã hội cho công nhân. Những dự án ấy giờ đây được truyền tải bằng những video trực quan, lột tả chân thực từng giọt mồ hôi trên công trường, tạo sức nặng trực diện lên các cơ quan chức năng.

Đặc biệt, từ tháng 7.2025, khi Đà Nẵng và Quảng Nam sáp nhập, việc chuyển từ chính quyền 3 cấp sang 2 cấp là một cuộc cách mạng. Nhà báo không còn được phép đứng ở cấp quận/huyện để nhận tin mà buộc phải trở thành người đi bộ ở từng tổ dân phố. Thử thách nhất là kỳ bầu cử tháng 3.2026. Để có thước phim thực tế, tôi cùng cộng sự lặn lội mang vác thiết bị đến tận những xã vùng sâu của tỉnh Quảng Nam cũ.
Công việc của tôi và bao đồng nghiệp khác tại Trung tâm Truyền thông Đa phương tiện không chỉ là sản phẩm media. Chúng tôi đang viết lại câu chuyện của thời đại bằng hình ảnh và cảm xúc. Có những ngày, chúng tôi phải “mai phục” cả ngày dưới nắng nóng để đợi một khoảnh khắc đắt giá, hay lội bùn hàng cây số để tiếp cận một nhân vật “khó tính”. Nhưng khi nhìn thấy sản phẩm hoàn thiện, khi đọc được những dòng phản hồi của bạn đọc, mọi mệt mỏi đều tan biến.
Ngày 21.6 lại đến. Ngồi giữa thành phố xôn xao nắng gió, nhớ về chiếc chân máy kim loại, nhớ những ngày lấm lem mồ hôi sát cánh cùng đồng nghiệp, tôi càng thêm tự hào về con đường mình đã chọn. Nghề báo đa phương tiện dẫu nhọc nhằn, dẫu phải đánh đổi bằng vô vàn áp lực, nhưng sẽ luôn mang lại những giá trị hiện thực trường tồn. Đó là hành trình của lòng đam mê, sự tử tế và khát vọng không ngừng vươn tới sự hoàn hảo trong từng khung hình.
Những người làm nghề quay phim, kỹ thuật, phóng viên đa phương tiện như chúng tôi, dù âm thầm đứng phía sau ống kính máy quay, vẫn đang từng ngày, từng giờ nỗ lực để mỗi bản tin, mỗi thước phim trở thành một bản nhạc du dương, hoàn chỉnh, truyền cảm hướng cho hàng triệu bạn đọc trên khắp cả nước. Chúng tôi hiểu rằng, mỗi khuôn hình là một kết tinh của sáng tạo, là nỗi trăn trở về nghề và trên hết, là tâm huyết muốn đem đến cho công chúng những sản phẩm báo chí chất lượng nhất. Hành trình ấy vẫn đang tiếp diễn, đầy thử thách nhưng cũng đầy rực rỡ dưới ánh mặt trời của tinh thần dấn thân và trách nhiệm của người cầm bút.
Xem bản gốc tại đây
- Báo chí Cách mạng - lực lượng tiên phong bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng
- Báo chí cách mạng đồng hành cùng dân tộc và những yêu cầu đặt ra trong kỷ nguyên mới
- Báo chí cách mạng Việt Nam trong thời đại số
- 101 năm Báo chí Cách mạng đồng hành cùng đất nước, thúc đẩy đổi mới sáng tạo
- Sôi nổi giải bóng chuyền hơi chào mừng Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam