Công nhân chế biến thủy sản làm việc tại Khu công nghiệp ở TP Cần Thơ. Ảnh: Mỹ Ly
Công nhân chế biến thủy sản làm việc tại Khu công nghiệp ở TP Cần Thơ. Ảnh: Mỹ Ly

Công nhân thủy sản vất vả giữ sức, bám nghề

Phong Linh (báo lao động) 25/07/2026 16:55 (GMT+7)

Môi trường lạnh, ẩm đang bào mòn sức khỏe công nhân thủy sản ĐBSCL, khiến nhiều người lo phải rời nghề sớm.

Môi trường làm việc đặc thù

Ở các nhà máy chế biến thủy sản vùng sông nước miền Tây, nhịp làm việc của công nhân, người lao động lúc nào cũng hối hả theo những chuyến xe hàng.

Anh Trần Ba Đam (45 tuổi, công nhân chế biến thủy sản tại một công ty trên địa bàn tỉnh Đồng Tháp) - cho biết, hơn 10 năm qua, vợ chồng anh luôn chắt chiu từng ca làm việc để lo cho tổ ấm nhỏ. Nhờ đó, gia đình anh có thể cho hai con đến trường học hành trọn vẹn, trang trải tiền thuốc thang cho cha mẹ già và các khoản hiếu hỷ ở quê.

Song, điều đáng nói là môi trường làm việc cấp đông đặc thù khiến đôi bàn tay, bàn chân của vợ chồng anh Đam lúc nào cũng trong trạng thái tê bì, buốt giá. Việc phải đứng liên tục suốt 8 tiếng mỗi ngày làm cả đôi chân đau nhức, khớp xương ê ẩm khi đêm về.

“Nhiều đêm đi làm về, hai bàn tay tê cứng không cầm nổi đũa ăn cơm, chân bước đi mà không còn cảm giác. Lương vợ chồng 15 triệu đồng/tháng gánh đủ thứ chi phí gia đình nên dù đau, vợ chồng chỉ biết động viên nhau vượt qua chứ cũng hạn chế đi khám bệnh” - anh Đam chia sẻ.

Cùng chung nỗi niềm, chị Phạm Thị Ngọc Châu (47 tuổi, công nhân làm việc tại KCN Thốt Nốt, TP Cần Thơ) cho hay, công việc thủy sản đòi hỏi sự tỉ mỉ, nhanh tay nhưng lại rất hao mòn sức khỏe, đặc biệt là với phụ nữ. Hơi lạnh kéo dài cùng độ ẩm cao không chỉ gây đau lưng, thoái hóa khớp mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe sinh sản và tâm lý của chị em lao động sau nhiều năm gắn bó.

Nỗi lo đẩy lùi tuổi thọ lao động

Sự bào mòn thầm lặng của môi trường đặc thù, khiến nhiều công nhân ngành chế biến thủy sản còn đối mặt tâm lý giảm tuổi lao động. Anh Đam kể, ở độ tuổi này, khi sức khỏe giảm sút rõ rệt, nhiều đồng nghiệp của anh đành ngậm ngùi xin nghỉ việc. Với những người may mắn dư được vài chục triệu, họ chọn về quê làm nông hoặc tìm những công việc nhẹ nhàng (như bán tạp hóa, ngư cụ) hơn để dưỡng sức, do không còn đủ sức bám trụ những ca đêm.

Ngay cả chị Ngọc Châu cũng nhiều lần canh cánh nỗi lo đường dài. Chị bộc bạch, đôi khi suy nghĩ muốn buông tay khỏi dây chuyền để trở về nhà, học cách trồng rau, nuôi gà cho nhẹ công. Thế nhưng, phía doanh nghiệp cũng đứng trước bài toán khó, bởi việc tìm kiếm người có kinh nghiệm, quen tay, quen việc thay thế những công nhân lâu năm là điều chẳng hề dễ dàng, nhất là trong bối cảnh thiếu hụt lao động có tay nghề như hiện nay.

“Tôi cũng qua đào tạo nhiều lớp bạn trẻ, họ không thiết tha vì nói ngại mùi tanh sau ca làm. Nhiều người chuyển sang làm may mặc cho sạch sẽ” - chị Châu nói thêm.

Dẫu ngổn ngang nỗi niềm, đối với những công nhân chế biến thủy sản ở độ tuổi trung niên, đây vẫn là công việc mang lại nguồn thu nhập để gánh vác cả gia đình. “Mong sao có thêm những chính sách hỗ trợ, phụ cấp ngành nghề đặc thù cho công nhân chế biến thủy sản, rau củ hay chương trình khám sức khỏe định kỳ để chặng đường phía trước bớt nặng nề hơn” - anh Đam bày tỏ thêm.

Xem bản gốc tại đây

Cùng chuyên mục