Đặt niềm tin vào phóng viên trẻ
12 năm ròng rã ôm đơn đi đòi quyền lợi, tập thể nhân viên y tế trường học (NVYTTH) từng bị làm lơ. Và rồi, họ đặt niềm tin vào một người - một phóng viên Báo Lao Động còn rất trẻ.
Đáp lại sự hoài nghi bằng kết quả
Đầu tháng 10 năm ngoái (2024), thời tiết ở tỉnh Bình Định cũ (nay là tỉnh Gia Lai mới) dần trở nên cực đoan hơn khi chuyển mùa mưa gió. Tôi cùng người đồng nghiệp trẻ trên chiếc xe máy, cả hai vượt hàng chục kilômét để lần theo địa chỉ trong lá đơn kêu cứu mà tập thể NVYTTH huyện Tây Sơn (Bình Định cũ) gửi gắm, khẩn cầu Báo Lao Động vào cuộc đòi lại chế độ chính đáng, sau 12 năm ôm đơn đi đòi quyền lợi bất thành.
Họ hẹn gặp chúng tôi tại một quán cà phê nhỏ, vắng người - nơi họ cảm thấy an toàn khi kể về những thiệt thòi phải chịu đựng suốt nhiều năm qua. Qua màn giới thiệu, một NVYTTH buột miệng: "Phóng viên trẻ thế, em mới ra trường à?" - câu nói nửa đùa, nửa thật, nhưng ánh mắt đã lộ rõ sự e dè.
Họ sợ tôi “non tay”, “không đủ lực” để giúp họ đòi lại chế độ đã bị lãng quên hơn một thập kỷ. Họ lo “lỡ kêu oan sai người”, không được giúp đỡ lại còn bị để ý, bị trù dập. Mắt họ như thốt lên nỗi lo lắng. Bởi suốt bao năm, họ gõ cửa các cơ quan, ban ngành để hỏi về chế độ đáng ra họ phải được nhận từ năm 2011 - theo Nghị định 56/2011/NĐ-CP của Chính phủ. Bao lá đơn gửi đi rồi rơi vào im lặng, hy vọng cũng dần vụt tắt. Đến mức, có người tuyệt vọng: "Chắc cả đời này cũng không nhận được chế độ đâu".
Tập thể NVYTTH có 7 người - chung một nỗi niềm, lần lượt kể lại quá trình đòi quyền lợi trong hơn một thập kỷ. Kết thúc cuộc trò chuyện, tôi và đồng nghiệp vội vã ra về vì quãng đường khá xa, trời đã chuyển mưa.
Trước lúc rời đi, tôi kịp trấn an họ bằng lời hứa: “Em sẽ không bỏ các chị đâu!”. Từ khoảnh khắc ấy, ánh mắt họ đã khác. Họ chọn tin tôi, lần cuối.

Cả quãng đường về, câu nói “Phóng viên trẻ thế, em mới ra trường à?” cứ quanh quẩn trong đầu tôi. Nó như một liều thuốc kích thích, hun đúc thêm quyết tâm của người làm báo - người đại diện cho tờ báo luôn đứng về phía người lao động.
Và rồi, loạt bài “Nhân viên y tế trường học tủi thân vì bị bỏ rơi quyền lợi” xuất hiện trên Báo Lao Động ngày 14.10.2024. Từng dòng chữ đưa câu chuyện tưởng chừng bị quên lãng ra ánh sáng. Chỉ 2 tuần sau khi loạt bài đăng tải, tập thể NVYTTH được chi trả chế độ theo Nghị định 56/2011/NĐ-CP, bắt đầu từ ngày 1.1.2024.
Suốt 12 năm mòn mỏi, cuối cùng họ cũng được công nhận.
Khi ngòi bút xoa dịu những nỗi đau
Ngày cầm khoản tiền chế độ đầu tiên, họ như vỡ òa, vội vàng báo tin vui cho tôi. Những con người từng lặng lẽ đứng ngoài chính sách giờ đã được gọi tên, được công nhận bằng một quyết định chi trả chế độ. Trong lời cảm ơn, một người ngại ngùng nói: “Chị xin lỗi, vì từng nghi ngờ em còn quá trẻ để làm được việc này”.
Vài ngày sau, tôi nhận được một lá thư viết tay với nét chữ nghiêng nghiêng, đều tắp nhưng không giấu được cảm xúc vui mừng.
Đó là thư cảm ơn của tập thể NVYTTH - lời cảm ơn chân thành, mộc mạc và ấm áp gửi đến Báo Lao Động, gửi đến tôi - phóng viên trẻ từng bị hoài nghi trong lần đầu gặp mặt.
“Chúng tôi vô cùng vui mừng, hạnh phúc vỡ òa khi nhận được chế độ mà đáng lẽ ra chúng tôi đã được hưởng từ ngày Nghị định 56 ra đời, nhưng lại đến nay mới được hưởng. Như lời động viên, như món quà tinh thần to lớn hết sức ý nghĩa, góp phần tăng thêm sức mạnh để chúng tôi an tâm công tác, nỗ lực hết mình để góp sức trong công cuộc trồng người…” - trong thư, họ viết.

Với người làm báo như tôi, không có phần thưởng nào lớn hơn thế. Lá thư không chỉ là lời cảm ơn, mà như một que diêm nhỏ, châm lên ngọn lửa nghề trong lòng người làm báo trẻ. Tôi và đồng nghiệp cầm lá thư, cảm giác lâng lâng, khó tả.
Với tôi, làm báo không chỉ là đưa tin, phản ánh đúng, mà còn là góp phần xây dựng, sửa sai cho cuộc đời. Những dòng chữ tôi viết đã vượt khỏi khuôn khổ mặt báo, trở thành tiếng nói của công lý, mang lại sự công bằng cho những con người âm thầm cống hiến, bao năm bị lãng quên.
Bài báo, tưởng chỉ có chữ nghĩa và ảnh, hóa ra lại có thể xoa dịu những tổn thương, buồn tủi. Và đôi khi, chỉ một ngọn bút đúng lúc cũng đủ để chấm dứt cả chuỗi ngày tuyệt vọng kéo dài hơn một thập kỷ.
Xem bản gốc tại đây
- PHÓ CHỦ TỊCH THƯỜNG TRỰC TỔNG LĐLĐVN THÁI THU XƯƠNG: Phát huy thế mạnh, năng lực vốn có của đội ngũ phóng viên, luôn đặt lợi ích chính đáng của người lao động lên trên
- TPHCM gặp gỡ phóng viên quốc tế nhân dịp kỷ niệm 50 năm giải phóng miền Nam
- Phóng viên Báo Lao Động được LĐLĐ tỉnh Điện Biên tặng Bằng khen