Tâm sự của công nhân tuổi trung niên không dám nghỉ việc

Mạnh Cường (báo lao động) 30/06/2025 12:37 (GMT+7)

Với nhiều công nhân ở độ tuổi trung niên, dù công việc với họ rất vất vả nhưng không dám nghỉ việc. Bởi, nếu nghỉ sẽ rất khó tìm được việc làm mới.

Ở tuổi 53, bà Nguyễn Thị Tuyết - công nhân may tại Nam Định không dám nghỉ việc dù khá mệt mỏi.

“Tôi đã gắn bó với công ty đang làm việc hơn 10 năm nên được ưu tiên giữ lại chứ công ty không tuyển người trên 50 tuổi. Nếu bây giờ nghỉ việc, tìm được công việc với mức lương tương tự gần như là không thể” - bà Tuyết nói.

Trao đổi về những vất vả trong quá trình làm việc, nữ công nhân cho hay, là lao động trung niên nhưng thường xuyên phải ôm hàng nặng, "đuổi hàng" không có thời gian nghỉ ngơi. Công ty còn yêu cầu tăng ca đến 19h30 tối khiến bà càng thêm mệt mỏi.

Bà Tuyết - công nhân may mặc không dám nghỉ việc bởi lo sợ không tìm được công việc tương tự. Ảnh: Mạnh Cường.
Bà Tuyết - công nhân may mặc không dám nghỉ việc bởi lo sợ không tìm được công việc tương tự. Ảnh: Mạnh Cường.

Bà Tuyết cho hay, mỗi khi trở về đến nhà, cơ thể rã rời chẳng thiết tha làm việc gì, chỉ muốn lên giường chìm vào giấc ngủ. Cũng vì tuổi cao, thường xuyên tăng ca nên nữ công nhân liên tục bị đau đầu, đau nhức xương khớp và tụt huyết áp.

“Nhiều công ty may chỉ tuyển lao động đến 45 tuổi dù đã có tay nghề, trên 45 tuổi đi đâu người tuyển dụng cũng lắc đầu. Những công việc khác nhẹ nhàng hơn nhưng thu nhập chẳng được bao nhiêu, rất khó đảm bảo cuộc sống” - bà Tuyết nói.

Bà Tuyết cho biết, một người bạn của mình đã nghỉ việc năm ngoái, đến vài công ty nhưng chưa xin được việc. Những vị trí nhẹ nhàng như tạp vụ, nấu ăn chưa kịp xin vào đã có người ứng tuyển.

Lý do khác khiến bà Tuyết e ngại nghỉ việc đó là phải đóng lại bảo hiểm xã hội ở mức thấp, chỉ cao hơn lương tối thiểu vùng một chút nếu chuyển công ty mới. Theo nữ công nhân, điều này sẽ khiến các quyền lợi lương hưu, trợ cấp thất nghiệp bị ảnh hưởng về sau.

Chia sẻ thêm, bà Tuyết cho biết, đi làm công ty vất vả, mệt nhọc nhưng đổi lại được sự ổn định và có bảo hiểm xã hội. Khi về già, không có lương hưu hay thu nhập dự phòng, nữ công nhân lo lắng có thể trở thành gánh nặng với con cái.

Vì thế, dù rất vất vả nhưng bà Tuyết chia sẻ, vẫn cố bám trụ cùng công ty hiện tại thêm ít nhất 2 năm nữa. Khi đó, bà Tuyết cho biết đã tích lũy được một khoản vốn, đồng thời an tâm nghỉ việc chờ đến khi hưởng lương hưu.

Cùng hoàn cảnh, bà Nguyễn Thị Phượng (46 tuổi) - công nhân giày da cho biết hiện tại, bà phải làm việc từ 7h30 sáng đến 19h30 tối. Trở về nhà chỉ có vệ sinh cơ thể, ăn uống rồi đi ngủ chứ chẳng thể đi đâu.

Chia sẻ về công việc, bà Phượng cho biết, công ty đã cắt giảm nhân sự, một mình bà chạy dây chuyền cả máy trong khi trước đây là 2 người. Không những thế, bà Phượng còn phải kiêm thêm công việc lấy sọt đựng hàng - công việc mà trước đây có người khác làm giúp.

Mỗi lần nghỉ giữa ca, bà Phượng có 45 phút nhưng bản thân chỉ dám ăn uống, nghỉ ngơi trong khoảng 30 phút rồi lại vào làm. Việc đi vệ sinh cũng phải hạn chế tối đa để tranh thủ thời gian làm việc, tránh bị ùn hàng.

Dù rất muốn nghỉ việc nhưng bà Phượng chia sẻ, xung quanh khu vực sinh sống, các công ty giày da khác cũng có môi trường, thời gian làm việc tương tự. Nếu nghỉ sang công ty mới sẽ mất hết tiền thâm niên, thu nhập còn thấp hơn hiện tại.

Phương án chuyển đổi công việc khác, bà Phượng cũng nghĩ đến nhưng không khả thi. Với công việc dệt may, tuổi của bà không nơi nào nhận vào làm. Với các công việc khác như tạp vụ, nhặt chỉ, thu nhập theo bà Phượng vô cùng thấp.

Chia sẻ về nguyện vọng, bà Phượng cho biết mong Nhà nước sớm điều chỉnh lương tối thiểu vùng và quy định rõ thời gian làm việc.

“Mức lương tối thiểu vùng cao sẽ giúp tôi đảm bảo đồng lương, cảm thấy xứng đáng với công sức bỏ ra hơn. Đồng thời, nếu chỉ tăng ca tối đa 1,5 tiếng/ngày, người lao động sẽ đỡ vất vả hơn khi làm việc, trở về nhà không thấy quá mệt mỏi, yên tâm gắn bó lâu" - bà Phượng nói.

Đọc bản gốc: tại đây

Cùng chuyên mục