Công nhân thắt lưng buộc bụng lo chữ cho con

Thành Nhân (báo lao động) 05/08/2025 16:58 (GMT+7)

Hà Nội - Không chỉ học phí, mà cả sách giáo khoa, đồng phục, đồ dùng học tập… đều trở thành nỗi lo của công nhân mỗi dịp cho con tựu trường

“Cắt từng nghìn đồng, chỉ mong con đủ sách vở đến lớp”

Trong căn phòng trọ nhỏ gần Khu công nghiệp Thăng Long (TP Hà Nội), anh Nguyễn Văn Thắng - công nhân làm việc tại một doanh nghiệp trong khu công nghiệp Thăng Long - tất bật chuẩn bị cho bữa cơm chiều. Nhưng ánh mắt anh Thắng vẫn ánh lên nỗi trăn trở: “Còn khoảng 1 tháng nữa là tựu trường. Bây giờ phải tiết kiệm hết mức có thể để vừa lo cho 2 con đi học, vừa lo cho cuộc sống”.

Anh Nguyễn Văn Thắng chia sẻ, hai con anh đang học tiểu học và trung học cơ sở tại Hà Nội. Dù được miễn, giảm học phí theo chính sách của Nhà nước, nhưng các khoản chi phí đầu năm học vẫn không hề nhỏ. Tiền sách giáo khoa cho mỗi cháu gần cả triệu đồng, chưa kể ba lô, giày dép, đồng phục, vở viết… Mỗi khoản vài trăm nghìn, cộng lại cũng ngót nghét 4 - 5 triệu đồng. Thu nhập mỗi tháng của anh khoảng 7 triệu đồng - số tiền đó là cả một “gia tài” để chi tiêu cho một tháng sinh hoạt của gia đình.

Cuộc sống của công nhân lao động vẫn còn nhiều khó khăn. Để giảm bớt chi phí, phần lớn họ phải chấp nhận thuê trọ ở những nơi có giá rẻ, điều kiện thiếu thốn. Ảnh: Thành Nhân
Cuộc sống của công nhân lao động vẫn còn nhiều khó khăn. Để giảm bớt chi phí, phần lớn họ phải chấp nhận thuê trọ ở những nơi có giá rẻ, điều kiện thiếu thốn. Ảnh: Thành Nhân

“Để có đủ tiền mua đồ dùng cho con tựu trường, gia đình tôi phải cắt giảm tối đa chi tiêu. Bữa cơm hàng ngày bớt đi món thịt... Chiếc quạt đã cũ kĩ từ lâu, nhưng vẫn chưa dám mua cái mới. Những đồng tiền lẻ tiết kiệm từ cả tháng trời, tôi mới gom góp đủ một phần chi phí đầu năm học”, anh Thắng nghẹn ngào nói.

Không riêng gia đình anh Thắng, tại các khu trọ gần Khu công nghiệp Thăng Long, nỗi lo đầu năm học đã bao trùm lên nhiều gia đình công nhân. Phần lớn trong số họ là lao động nhập cư, con cái theo học tại các trường công lập hoặc dân lập gần nơi trọ.

Anh Cường (quê Nghệ An) chia sẻ: “Tôi và vợ đã làm công nhân hơn 4 năm ở Hà Nội, lương tháng hơn 7 triệu đồng, nuôi các con đi học. Mỗi dịp tựu trường, trước đó phải tích lũy, tằn tiện trong chi tiêu hàng tháng, chỉ mong đủ tiền mua đồ dùng học tập cho các con”.

“Chi phí đầu năm học bao gồm: tiền sách giáo khoa (300.000 - 800.000 đồng tuỳ cấp), đồng phục (300.000 - 500.000 đồng/bộ), ba lô, vở viết, đồ dùng học tập (500.000 - 1 triệu đồng), chưa kể quỹ hội phụ huynh, học thêm… Dù một số khoản có thể đóng dần trong năm học, nhưng với tôi, tổng chi phí đầu năm lên đến vài triệu đồng vẫn là một cú sốc - vượt quá khả năng chi trả ngay lập tức”, anh Cường nói thêm.

Công nhân lao động “thắt lưng buộc bụng” gom tiền mua sách vở cho con đến trường. Ảnh: Thành Nhân
Công nhân lao động “thắt lưng buộc bụng” gom tiền mua sách vở cho con đến trường. Ảnh: Thành Nhân

Không ít phụ huynh công nhân phản ánh, mặc dù đã được miễn giảm học phí nhưng vẫn khó tiếp cận với sách giáo khoa giá rẻ, đặc biệt là khi sách chương trình mới thay đổi liên tục. Việc mượn hoặc xin sách cũ gặp khó khăn vì mỗi năm một bộ, một chương trình khác nhau, tuỳ theo nhà trường chọn bộ sách nào để giảng dạy.

Anh Nguyễn Văn Tuấn - công nhân tại một công ty trong Khu công nghiệp Thăng Long - than thở: “Hồi trước còn xin được sách cũ của người quen, giờ chương trình thay đổi, sách cũ không dùng được. Trong khi thu nhập ngày chỉ khoảng 270.000 đồng, mỗi đứa con đi học là một lần gồng gánh.”

Cái nghèo không được phép di truyền

Trước thềm năm học mới 2025-2026, nhiều công nhân vẫn đang chạy đôn chạy đáo, tăng ca hoặc nhận thêm việc buổi tối để có thể tích luỹ đủ chi phí cho con em đến lớp đầy đủ.

Anh Nguyễn Văn Thắng chia sẻ: “Tôi chỉ mong các con có đủ sách vở, không thua kém bạn bè. Dù tôi có phải làm thêm giờ đến khuya cũng chấp nhận. Con được đi học là mong mỏi lớn nhất của cả đời làm cha mẹ. Hy vọng một ngày các con 'đổi đời', có một tương lai tươi sáng hơn”.

Anh Thắng chia sẻ thêm, không ít công nhân như anh từng phải trải qua tuổi thơ lam lũ, không được học đến nơi đến chốn, phải bươn chải từ sớm. Bởi thế, anh hiểu sâu sắc giá trị của việc học: “Tôi không biết tiếng Anh, nhưng con tôi phải biết. Tôi không được học đại học, nhưng con phải có tấm bằng cử nhân”.

Xem bản gốc tại đây

Cùng chuyên mục