Công nhân trẻ trong “vòng xoáy” đô thị
Để bám trụ thành phố, nhiều công nhân trẻ chấp nhận "cày” thêm giờ để tăng thu nhập. “Vòng xoáy” mưu sinh khiến đa số không còn tâm trí cho điều gì khác.
Không tăng ca rất “khó sống”
Anh Nguyễn Minh Quang, 36 tuổi, quê ở Đông Anh (Hà Nội), hiện làm công nhân tại một công ty gia công phụ tùng xe máy. Trước đó, anh Quang từng có 4 năm làm việc tại Công ty FCC Việt Nam – chuyên sản xuất linh kiện xe máy. Sau nhiều lần chuyển việc, khoảng 6 tháng nay, anh gắn bó với công việc hiện tại.
Mỗi ngày, anh Quang làm việc từ 6h sáng đến 18h tối. Mức lương cơ bản khoảng 7 triệu đồng/tháng, nếu tăng ca đủ 40 giờ, thu nhập có thể nhích lên hơn 8 triệu đồng. “Không tăng ca thì khó sống ở Hà Nội”, anh Quang khẳng định.
Theo anh Quang, anh đã tiết kiệm chi phí sinh hoạt ở mức tối thiểu nhưng cuộc sống vẫn chật vật. “Tôi thuê phòng trọ 10m2, tiền thuê và điện nước khoảng 700.000 đồng/tháng. Căn phòng nhỏ hẹp, không có nhà vệ sinh riêng, đồ đạc sinh hoạt phải sắp xếp chật kín. Sau khi trừ tiền ăn uống, xăng xe và các khoản sinh hoạt khác, số tiền tích lũy gần như không đáng kể. Ở tạm thôi, miễn rẻ là được”, anh Quang buồn bã nói.
Câu chuyện “nhảy việc” cũng không xa lạ. Anh Quang cho biết, việc chuyển từ công ty này sang công ty khác phần lớn vì mức lương và chế độ không ổn định; thậm chí anh và bạn bè có thể nhảy việc nếu thu nhập chỗ mới cao hơn vài trăm nghìn đồng/tháng.
Tương tự, anh Từ Trung Vũ (26 tuổi, quê Phú Thọ) hiện làm công nhân tại một xưởng may trong khu công nghiệp Bắc Thăng Long. Trước đó, anh Vũ từng làm việc tại một công ty điện tử ở Bắc Ninh, nhưng nghỉ sau gần 2 năm do áp lực tăng ca và môi trường làm việc căng thẳng.
Hiện thu nhập của anh Vũ khoảng 7 triệu đồng/tháng, nếu tăng ca có thể đạt khoảng 9 triệu đồng/tháng. “Tuy nhiên, chi phí thuê trọ gần khu công nghiệp đã gần 1,5 triệu đồng/tháng, chưa kể điện nước, ăn uống và chi tiêu cá nhân. Tháng làm nhiều thì đỡ, tháng ít việc là phải vay mượn”, anh Vũ cho hay.
Do chưa lập gia đình, công nhân trẻ này vẫn cố gắng bám trụ, nhưng anh Vũ thừa nhận nếu có gia đình, cuộc sống sẽ “rất áp lực”. Nhiều đồng nghiệp của anh phải gửi con về quê vì không đủ điều kiện nuôi con tại thành phố. “Vừa xa con, vừa tốn tiền đi lại, nhưng không còn cách nào khác”, anh Vũ nói.
Chưa nghĩ đến tương lai
15h chiều, khi chúng tôi gõ cửa một căn phòng trong khu nhà trọ ẩm thấp, lối vào sâu hút chỉ vừa 1 xe máy đi tại thôn Bầu, xã Thiên Lộc (Hà Nội), phải mấy phút sau mới có tiếng ngái ngủ trong phòng đáp lại.
Anh Trương Quang Huy (sinh năm 1993, quê phường Trường Thi, Thanh Hóa) mở cửa, mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ. Anh Huy thuê phòng trọ, ở cùng vợ (2 vợ chồng hiện làm công nhân tại Công ty TNHH Canon Việt Nam) và con trai hơn 1 tuổi.
Theo anh Huy, vợ chồng anh cùng tuổi, làm cùng bộ phận lắp ráp tại Công ty Canon. Tổng thu nhập khoảng 20 triệu đồng/tháng, riêng tiền gửi con và thuê phòng trọ chiếm 1/4 thu nhập.

“Chi tiền ăn, tiền bỉm sữa cho con, tiền cho các khoản sinh hoạt… chúng tôi phải thật tằn tiện mới để ra được vài triệu đồng/tháng. Nếu con ốm, thậm chí còn tiêu lẹm vào tiền dành dụm”, anh Huy nói.
Căn phòng khép kín khoảng 15m2 vợ chồng anh Huy thuê ở thôn Bầu gần như không có khoảng hở. Trong phòng, quần áo, chăn màn, nệm, tủ… bày la liệt. Gác xép khoảng 6m2, anh Huy chất đống đồ đạc. “Giờ còn thoáng hơn vì bà ngoại đã về quê khi con tôi đi học”, anh Huy nói.
Vừa nói chuyện với phóng viên, anh Huy vừa tranh thủ rửa bát để kịp đi làm ca tối, cũng để vợ anh tan làm đón con về đỡ vất vả hơn. Vợ anh Huy làm hành chính ban ngày, anh làm ca đêm nên giờ sinh hoạt “lệch” nhau, có hôm bố đi làm con chưa về nhà, bố tan ca về nhà thì con đã đi học.
Được hỏi về dự định tương lai, về ý định dành dụm tiền để làm một công việc khác, anh Huy thở dài: “Tôi chưa nghĩ đến!”.
Xem bản gốc tại đây