Anh Hậu chuẩn bị bữa cơm tối trong phòng trọ nhỏ. Ảnh: Minh Hương.
Anh Hậu chuẩn bị bữa cơm tối trong phòng trọ nhỏ. Ảnh: Minh Hương.

Đồng lương công nhân phải “xé nhỏ” cho nhiều khoản

Minh Hương (Báo Lao Động) 28/03/2026 08:47 (GMT+7)

Sau mỗi ca làm kéo dài 9-10 giờ, anh Nguyễn Hữu Hậu - công nhân xây lắp - trở về phòng trọ nhỏ để lo bữa tối cho hai bố con.

Anh Hậu hiện thuê trọ ở thôn Hậu Dưỡng, xã Thiên Lộc (TP. Hà Nội).

Hơn 20 năm làm công nhân xa quê, anh quen với cuộc sống tằn tiện, nhưng những năm gần đây, bài toán chi tiêu ngày càng trở nên khó xoay xở khi thu nhập phải chia nhỏ cho quá nhiều khoản bắt buộc.

Hiện mức lương của anh Hậu khoảng 16 triệu đồng mỗi tháng. Tuy nhiên, là lao động ngoại tỉnh, anh phải tự trang trải tiền thuê trọ, sinh hoạt, học hành của con và vẫn phải gửi tiền về quê phụ giúp gia đình. Sau khi trừ đi các chi phí cố định, số tiền còn lại để tích lũy không đáng kể.

Anh Hậu chuẩn bị bữa cơm tối trong phòng trọ nhỏ. Ảnh: Minh Hương.
Anh Hậu chuẩn bị bữa cơm tối trong phòng trọ nhỏ. Ảnh: Minh Hương.

“Lương nhìn thì có vẻ ổn, nhưng mỗi tháng đều có quá nhiều khoản phải chi. Tiền nhà, tiền điện nước, tiền ăn, rồi tiền gửi về quê… chia ra từng phần là gần như hết sạch” - anh Hậu chia sẻ.

Trong căn phòng trọ chật hẹp, mọi vật dụng đều được sắp xếp gọn gàng, tiết kiệm tối đa diện tích. Anh cho biết, cuộc sống công nhân xa quê không chỉ vất vả vì công việc mà còn vì áp lực tài chính luôn thường trực. Chỉ cần phát sinh thêm một khoản chi bất ngờ, kế hoạch chi tiêu cả tháng có thể bị đảo lộn.

Không chỉ riêng anh Hậu, câu chuyện “xé nhỏ” đồng lương cũng là thực tế phổ biến với nhiều công nhân đang làm việc tại các khu công nghiệp quanh Hà Nội.

Chị Hà Thị Huyên (quê Nghệ An) cùng chồng làm công nhân tại Khu công nghiệp Thăng Long đã gần 4 năm. Cả hai cùng đi làm, nhưng thu nhập của gia đình vẫn phải phân bổ cho nhiều nghĩa vụ cùng lúc: tiền thuê trọ, chi phí sinh hoạt, và đặc biệt là khoản gửi về quê để nuôi con nhỏ và phụng dưỡng bố mẹ già.

Chị Huyên - công nhân ở Khu công nghiệp Thăng Long thuê trọ cùng chồng. Ảnh: Minh Hương.
Chị Huyên - công nhân ở Khu công nghiệp Thăng Long thuê trọ cùng chồng. Ảnh: Minh Hương.

“Mỗi tháng vợ chồng tôi gửi gần 8 triệu đồng về quê. Tiền phòng trọ 1,4 triệu đồng, chưa kể điện nước, ăn uống, phát sinh ốm đau, hiếu hỉ. Sau khi chia hết các khoản, số tiền còn lại không nhiều” - chị Huyên nói.

Theo chị, việc phải xa con để đi làm đã là thiệt thòi lớn, nên vợ chồng chị luôn ưu tiên phần thu nhập gửi về quê trước, sau đó mới tính đến các chi tiêu của bản thân. Điều này khiến kế hoạch tài chính hàng tháng luôn trong trạng thái chật vật, khó có dư địa để tích lũy dài hạn.

Khảo sát của Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam cho thấy, thu nhập bình quân của người lao động năm 2025 đạt 8,4 triệu đồng/tháng; riêng trong doanh nghiệp, mức lương bình quân đạt khoảng 9,76 triệu đồng/tháng.

Tuy nhiên, với nhóm công nhân ngoại tỉnh, các khoản chi ngoài lương như tiền thuê trọ, đi lại, nuôi con và hỗ trợ gia đình khiến mức thu nhập thực tế còn lại để chi tiêu cá nhân thấp hơn nhiều so với con số thống kê.

Trong bối cảnh đó, nhiều công nhân buộc phải lập kế hoạch chi tiêu chi tiết theo từng tuần, thậm chí từng ngày. Mỗi khoản tiền đều được tính toán trước: bao nhiêu cho tiền phòng, bao nhiêu cho ăn uống, bao nhiêu gửi về quê. Chỉ cần một khoản chi vượt dự kiến, các khoản khác sẽ phải điều chỉnh theo.

Thực tế này khiến nhiều công nhân dù làm việc nhiều năm vẫn khó tích lũy được khoản tiền đáng kể. Việc mua nhà, lo cho tương lai lâu dài hay dự phòng khi ốm đau, mất việc vẫn là những mục tiêu xa vời với không ít người.

Xem bản gốc tại đây

Cùng chuyên mục