Nữ công nhân bị lũ cuốn, bỏ lại hai con thơ
Ở ngoài kia, nước lũ xa dần. Nhưng nước rút đến đâu, nỗi trống trải trong căn nhà nhỏ lại hiện rõ đến đó. Tấm ảnh cưới của đôi vợ chồng trẻ vẫn treo ngay ngắn, váy trắng và nụ cười của chị Trang như vừa mới hôm qua.
Bi kịch giữa dòng nước xiết
Sáng sau ngày chôn cất chị Nguyễn Thị Thùy Trang - nữ công nhân bị lũ cuốn trên đường đi làm, mưa Đà Nẵng vẫn dầm dề. Căn nhà cấp 4 của mẹ ruột chị Trang ở phường An Khê còn vương mùi nhang chưa tắt. Hai đứa trẻ ngồi ôm nhau bên di ảnh, thỉnh thoảng thằng bé 3 tuổi lại lí nhí gọi: “Mẹ về mua sữa cho con…”.
Bên bàn thờ đặt vội, bà Hồ Thị Quý (mẹ ruột chị Trang) sụt sùi: “Hồi cưới, cũng ở căn nhà này… Giờ lại đưa nó về nằm đây”. Mọi thứ diễn ra quá nhanh sau cơn lũ dữ.
Chị Trang sinh năm 2000, lấy chồng rồi về ở cùng bên nội. Chồng chị - anh Nguyễn Trọng Nghĩa - làm mộc thuê, ngày nào có việc ngày đó có tiền. Chị làm công nhân KCN Hòa Cầm, tháng nào “cắn răng” tăng ca thì mới đủ bù tiền sữa, tiền học cho con.
“Lương công nhân 5-6 triệu, ráng lắm mới được 7 triệu. Nghỉ một bữa là cuối tháng hụt liền”, anh Nghĩa nói khẽ, tay kéo tấm chăn cho con trai út đang thiếp đi trên đùi.
Sáng sớm 28.10, chị vội về An Trạch thăm con, mua cho con hộp sữa rồi quay lại công ty.
“Tôi nói ở lại, nước lớn lắm, con cái ở nhà có bà rồi, đừng đi”, bà Phạm Thị Thu Phương mẹ chồng nghẹn giọng. Nhưng người mẹ trẻ vẫn lội qua đoạn kênh quen thuộc, rồi sảy chân bên miệng cống nước xiết. Khi xuồng cứu hộ tìm được, chị đã cách nơi gặp nạn cả quãng đồng dài.
Bé Nguyễn Kim Gia Hân 8 tuổi giờ ít nói, ngồi ôm khư khư khung ảnh. Em trai Nguyễn Hoàng Quân 3 tuổi chưa hiểu hết, cứ chốc chốc quay ra cửa: “Mẹ nói đi làm mua sữa cho con, mà sao lâu quá…”. Anh Nghĩa không dám nhìn các con quá lâu.
“Tôi là đàn ông, chỉ biết đi làm tối ngày. Trước còn có mẹ nó quán xuyến, giờ nhìn con mà sợ. Ở nhà thì không tiền, đi làm thì tụi nhỏ ai chăm…”, anh Nghĩa nói câu nào cũng đứt quãng.
“Mẹ đi xa rồi, mẹ không về nữa…”
Với công nhân, điểm chuyên cần là khoản tiền không thể thiếu. Chị Trang cũng chỉ là một người mẹ trẻ như bao người mẹ khác: Hết ca là nghĩ đến sữa của con, quần áo đồng phục cho ca sau, vài món ăn vặt bé Hân thích. Những lo toan nhỏ bé ấy, rốt cùng lại bị con nước hung hãn chặn đứng.
Đám tang phải làm ở nhà ngoại vì bên nội còn bị nước vây. Hàng xóm nghe tin, người bắc rạp, người nấu nồi cháo nóng, người âm thầm kẹp vào tay anh Nghĩa mấy trăm nghìn: “Để mua sữa cho tụi nhỏ”. Chính quyền địa phương, tổ chức Công đoàn… cũng tới thăm hỏi, hỗ trợ khẩn cấp, dặn gia đình cần gì cứ báo.
“Rồi mai tui phải đi làm, tụi nhỏ gửi bà nội, bà ngoại thay phiên”, anh Nghĩa ánh mắt lạc đi nơi mái tôn còn rỉ nước. Những điều trước kia thật hiển nhiên - một bữa cơm có tiếng người mẹ, tiếng dỗ con, chiếc áo đồng phục phơi nơi hiên - giờ hóa thành khoảng trống.
Chiều muộn, thằng bé út thức giấc, dụi mắt nhìn lên bàn thờ rồi thì thầm: “Mẹ về đi…”. Bé Hân kéo em vào lòng: “Mẹ đi xa rồi, em ơi”. Câu nói của đứa trẻ tám tuổi nghe như một lời người lớn, nhưng đôi vai nhỏ vẫn run bần bật.
Xem bản gốc tại đây