Giá rau quá đắt, nam công nhân nhường rau cho vợ
Giá rau tại Hà Nội tăng mạnh khiến nhiều công nhân, lao động tìm đủ cách ứng phó với thu nhập eo hẹp.
Chắt chiu từng đồng
Vợ chồng anh Bùi Văn Huyên (quê xã Cao Phong, tỉnh Phú Thọ) đang làm công nhân một công ty may ở cụm công nghiệp Hoài Đức. 1 tuần nay, vợ chồng anh Huyên chỉ ăn rau bữa trưa - khi ăn ca tại công ty. Buổi chiều, vợ chồng anh gần như chỉ ăn cơm với 1 món mặn, thi thoảng có thêm bìa đậu phụ hoặc dùng nước luộc thịt làm nước canh.
“Rau đắt quá, vợ tôi lại đang mang thai con đầu lòng, chúng tôi phải chắt chiu từng đồng tiết kiệm sinh con nên buổi tối ăn ở nhà gần như không có rau. Bữa trưa, công ty thường có 1 món mặn, 1 món rau xào và canh, tôi thường chỉ ăn canh, nhường thêm rau cho vợ. Buổi tối, chúng tôi ăn đơn giản. Với sức ăn của 2 vợ chồng, mức giá rau đắt đỏ như hiện nay, mỗi bữa ăn có thể phải chi 40.000 đồng tiền rau”, anh Huyên chia sẻ.
Anh Huyên cho hay, cuối tuần này mẹ vợ anh từ quê xuống Hà Nội khám bệnh, đã hẹn mang theo nhiều rau củ từ quê. Đặc biệt, những loại rau để được lâu như bí đỏ, bí xanh, khoai tây, khoai sọ… sẽ được ưu tiên.
Chị Lê Thị Bích - công nhân một công ty may ở phường Bồ Đề (Hà Nội) cũng đau đầu với mỗi bữa đi chợ nấu cơm. “Tiền rau mỗi bữa gần bằng tiền thịt rồi”, chị Bích nói.
Chị Bích cho hay, chị đi chợ mua 4 lạng thịt chân giò hết 48.000 đồng, 2 bìa đậu phụ 10.000 đồng, 1 bó rau muống 22.000 đồng, 3 quả cà chua 16.000 đồng. Gần 100.000 đồng cho bữa ăn, theo tính toán của chị Bích, trước đây chỉ tốn khoảng hơn 60.000 đồng.
“Tôi hỏi giá xong mà choáng vì rau đắt quá, thậm chí bó rau thơm được khoảng chục cọng giá 8.000 đồng. Tiền lương không tăng, con cái ăn học tốn kém, Tết lại sắp đến rồi, tôi phải cân đối từng món ăn, từng chục nghìn đồng để không phát sinh chi tiêu quá nhiều, nếu không sẽ rất chật vật”, chị Bích buồn bã nói.
Cắt giảm chi tiêu
Giá rau đắt, để ăn rau trong mỗi bữa ăn, nhiều công nhân, lao động nghĩ cách cắt giảm chi tiêu những khoản không cần thiết. Chị Lê Thị Bích quyết định không cho các con tiền ăn sáng 20.000 đồng mỗi sáng như trước đây, mà dậy nấu mì tôm, mì chũ, cơm rang để cả nhà cùng ăn, tiết kiệm chi phí.
Thói quen thỉnh thoảng cho các con đi công viên, siêu thị, xem phim cũng được chị Bích cắt hoàn toàn để tiết kiệm tiền. Dù thương các con tan học chỉ quanh quẩn ở phòng trọ nhưng chị Bích nói “không còn cách nào khác”.
Còn anh Đàm Văn Thành - công nhân đang thuê trọ tại phường Phương Liệt quyết định bỏ bữa nhậu cuối tuần đã cùng anh em đồng nghiệp duy trì cả năm nay. “Mỗi bữa nhậu chiều thứ 6, chúng tôi chia nhau thanh toán hết khoảng hơn 200.000 đồng/người. Thời điểm này, số tiền ấy đủ rau ăn vài bữa. Chúng tôi thống nhất không ăn nhậu từ 3 tuần nay”, anh Thành kể.
Theo anh Thành, trước đây cùng mức thu nhập này, hằng tháng vợ chồng anh để ra được một chút tiền tiết kiệm. Gần đây giá cả mọi thứ đều tăng, đặc biệt giá rau tăng gấp 2-3 lần, dù đã “co kéo” từng bữa ăn, cắt giảm những khoản chi tiêu không cần thiết, gia đình anh Thành cũng gần như không tiết kiệm được đồng nào.
Bà Nguyễn Thị Lan Hương - nguyên Viện trưởng Viện Khoa học lao động xã hội nhận định, với mức lương trung bình khoảng hơn 6 triệu đồng/tháng, công nhân lao động chỉ đủ trang trải cho bản thân, rất ít người có tích lũy, hoặc nếu tích lũy cũng không đáng là bao. Trong khi đó, các khoản chi phí như tiền thuê trọ, giá thực phẩm, điện nước... thời gian qua đều tăng cao.
“Cuộc sống của công nhân, lao động vốn nghèo nàn về vật chất và tinh thần, nay giá cả, đặc biệt là giá rau xanh tăng cao, họ càng khó khăn hơn. Việc thiết kế chính sách hỗ trợ toàn diện hơn, sát thực tế hơn đối với công nhân, lao động là rất cần thiết”, bà Lan Hương nói.
Xem bản gốc tại đây