Một ngày của công nhân phân loại rác
Mỗi ngày, Xí nghiệp Liên hợp Xử lý Chất thải rắn Sóc Trăng, thuộc Công ty Cổ phần Công trình Đô thị Sóc Trăng (TP Cần Thơ), tiếp nhận và xử lý từ 160 - 200 tấn rác sinh hoạt. Phía sau dòng rác ấy là những công nhân âm thầm làm việc.
Mất cả tháng mới quen việc
Theo đơn vị, phần lớn rác sinh hoạt đưa về xí nghiệp chưa được phân loại tại nguồn, độ ẩm cao và chứa nhiều thành phần hữu cơ. Nhiều khu rác lưu trữ 1 - 2 ngày nên khi xe vừa đổ xuống bãi, mùi hôi bốc lên nồng nặc, lan khắp nhà xưởng. Trong môi trường đó, hàng chục công nhân đứng bên dây chuyền, dùng tay tách từng bao rác để lựa nhựa, nylon, kim loại và vật liệu có thể tái chế.
Gần 9 năm làm việc tại xí nghiệp, chị Mai Thị Kiều vẫn nhớ cảm giác của những ngày đầu đi làm.
“Lúc mới vào làm chóng mặt hoài, nhiều khi phải đi lên đi xuống vì chưa quen mùi. Sau đó mấy chị trong xưởng hướng dẫn rồi làm riết cũng quen dần” - chị Kiều kể.
Ca làm của chị Kiều cùng hơn 20 công nhân tại Xưởng phân loại bắt đầu từ 9h và thường kết thúc khoảng 17h, khi chuyến xe rác cuối cùng được xử lý. Suốt ca, họ đứng liên tục bên băng chuyền, tranh thủ ăn vội phần cơm mang theo trong những lúc nghỉ ngắn.
“Làm ở đây hầu như đứng suốt, ít khi có chỗ ngồi nghỉ. Nhưng quen rồi nên cũng thấy bình thường” - chị Kiều nói. Công việc mang lại thu nhập ổn định để chị chăm lo cho gia đình. Mỗi ngày, chị dậy sớm nấu cơm, đưa con đi học rồi đến xí nghiệp; chiều tan ca lại tất bật lo bữa ăn cho cả nhà.
Không chỉ có chị Kiều, nhiều công nhân tại nhà máy đã gắn bó nhiều năm với công việc phân loại rác. Chị Dương Thị Phương (53 tuổi) là một trong những người như vậy. Gần 10 năm làm việc tại xí nghiệp, chị xem đây là nguồn sống chính của gia đình. Trước đó, chị từng có khoảng 10 năm làm công nhân vệ sinh môi trường, quét dọn đường phố. Sau đợt tinh giản biên chế, chị phải nghỉ việc một thời gian trước khi quay lại làm việc tại nhà máy.
“Lúc mới vào làm, mùi rác khiến mình choáng váng, buồn nôn như say xe. Phải mất khoảng một, hai tháng rồi mới quen dần” - chị Phương nhớ lại. Theo chị, so với công việc quét rác ngoài đường trước đây, công việc hiện tại giúp tránh được cảnh phơi nắng, phơi mưa. Tuy nhiên, áp lực lớn nhất là phải đứng nhiều giờ liền và nhặt rác theo tốc độ của băng chuyền.
“Rác chạy xuống theo máy, phải lượm liên tục” - chị nói.
Cuộc sống gia đình của chị Phương cũng nhiều vất vả. Chồng chị từng làm trong đội vệ sinh môi trường, qua đời năm 2013 sau khi nghỉ hưu được 3 năm. Từ đó đến nay, chị trở thành trụ cột gia đình. Con lớn của chị bị ảnh hưởng chất độc da cam nên chậm phát triển, không thể lao động. Mọi chi phí sinh hoạt và chăm sóc con đều dựa vào đồng lương công nhân khoảng 6 triệu đồng mỗi tháng.
“Công việc cực, nhưng miễn có thu nhập để nuôi con là mình ráng làm” - chị Phương nói.
Những sáng kiến từ người lao động
Để nâng cao hiệu suất làm việc và tiết kiệm chi phí, nhiều công nhân đã chủ động đề xuất các sáng kiến cải tiến trong quá trình sản xuất. Trong 2 năm qua, xí nghiệp phối hợp với tập thể cán bộ, công nhân viên và người lao động áp dụng hơn 30 sáng kiến và giải pháp mới, giúp vận hành hiệu quả các dây chuyền phân loại, xử lý rác thải và hoàn thành, vượt chỉ tiêu công ty giao 28% mỗi năm.
Theo bà Nguyễn Thu Trang - Chủ tịch Công đoàn cơ sở Công ty Cổ phần Công trình đô thị Sóc Trăng, công ty thực hiện đầy đủ các chế độ cho người lao động như trả lương, đóng bảo hiểm xã hội và phụ cấp độc hại. Vào các dịp lễ, Tết, công nhân còn nhận quà từ công ty và công đoàn. Nữ công nhân cũng được quan tâm trong các dịp 8.3, 20.10 và được khám sức khỏe định kỳ hai lần mỗi năm.
Năm 2025, nhiều nữ lao động của công ty được khen thưởng vì thành tích xuất sắc: 77 chị đạt danh hiệu Lao động tiên tiến, 51 chị đạt danh hiệu Chiến sĩ thi đua cơ sở. Một số cá nhân còn được đề nghị UBND TP Cần Thơ và các cấp khen thưởng vì những đóng góp nổi bật.
Xem bản gốc tại đây