Giữa tuổi 30, nhiều người trẻ chênh vênh giữa guồng quay công việc và áp lực nơi phố thị. Ảnh: Khánh Linh
Giữa tuổi 30, nhiều người trẻ chênh vênh giữa guồng quay công việc và áp lực nơi phố thị. Ảnh: Khánh Linh

Tài khoản tiết kiệm 200 triệu đồng vẫn thấy chênh vênh ở tuổi 30

Khánh Linh (báo lao động) 10/11/2025 11:04 (GMT+7)

Giữa những lựa chọn trái ngược ở tuổi 30, mỗi người trẻ đều đang tìm cách sống một cuộc đời đúng với mình.

Chiều muộn, trong một quán cà phê nhỏ giữa Hà Nội, Nguyễn Ánh (30 tuổi) - nhân viên truyền thông - ngồi cúi nhìn màn hình laptop.

Cô kể, đôi khi thấy mình như “người ngoài cuộc đua”: “Tôi từng nghĩ năm 30 tuổi, tôi sẽ có một căn hộ nhỏ, một gia đình và một công việc ổn định. Nhưng giờ, tôi chỉ có một tài khoản tiết kiệm chưa đến 200 triệu đồng và một nỗi sợ mơ hồ rằng mình đang bị bỏ lại phía sau".

Nguyễn Ánh thuê trọ cùng một người bạn ở Đống Đa. Căn phòng hơn 20 m2, vừa đủ kê chiếc giường, bàn làm việc và một giá sách.

Cô làm việc trong lĩnh vực truyền thông - ngành nghề từng khiến cô say mê, nhưng sau 6 năm, niềm hứng khởi dần bị thay thế bởi áp lực. “Thu nhập của tôi khoảng 18 triệu đồng mỗi tháng. Nghe thì không tệ, nhưng trừ tiền nhà, chi phí sinh hoạt, tôi gần như không tiết kiệm được gì. Lúc nào cũng có cảm giác đang chạy trên chiếc máy không dừng, làm nhiều, tiêu nhiều, rồi lại làm tiếp".

“Bạn bè tôi, người thì có con, người mua nhà. Mỗi lần lướt mạng xã hội, tôi lại thấy mình kém cỏi. Nhưng rồi tôi tự hỏi: nếu có nhà, có xe, liệu tôi có thực sự hạnh phúc không?”, Nguyễn Ánh nói.

a
Những áp lực công việc khiến người trẻ kiệt sức. Đồ họa: Khánh Linh

Năm ngoái, cô quyết định tham gia một khóa học đầu tư nhỏ. Không phải để làm giàu, mà để hiểu hơn về tiền. Cô chia sẻ: “Tôi từng để tiền nằm yên trong ngân hàng, nghĩ đó là an toàn. Nhưng giờ tôi hiểu, không để tiền làm việc cũng là một cách đánh mất nó".

Cô bắt đầu chia nhỏ khoản tiết kiệm, đầu tư vào chứng chỉ quỹ và các khóa học kỹ năng. Quan trọng hơn, cô học cách ngừng so sánh bản thân với người khác.

“Tuổi 30 khiến tôi nhận ra, ổn định không có một khuôn mẫu nào cả. Mỗi người có nhịp sống khác nhau. Tôi không cần giống ai, chỉ cần tiến về phía trước", Nguyễn Ánh bộc bạch.

Trong căn nhà nhỏ nép mình bên triền đồi ở xã Kim Bôi (Hòa Bình), tiếng gõ bàn phím vang lên giữa trưa.

Bùi Thị Phương Thảo (30 tuổi) - chuyên viên tư vấn pháp luật - vẫn đều đặn làm việc, soạn thảo hồ sơ pháp lý cho khách hàng.

Nhưng khác với vài năm trước, khi cô bận rộn giữa những cuộc hẹn, giờ đây, cửa sổ phòng làm việc của cô mở ra cánh đồng vừa gặt, thoang thoảng mùi rạ giữa những cơn gió lạnh đầu đông.

“Tôi từng nghĩ chỉ khi ở thành phố mới có cơ hội phát triển. Nhưng đến tuổi 30, tôi nhận ra trưởng thành đôi khi là biết chọn nơi mình thấy bình yên" - Phương Thảo nói.

Một số người trẻ lựa chọn “về vườn” chọn sống theo một cách khác. Ảnh: AI
Một số người trẻ lựa chọn “về vườn” chọn sống theo một cách khác. Đồ họa: Khánh Linh

Tốt nghiệp Đại học Luật Hà Nội, Phương Thảo từng làm cho một công ty luật lớn ở trung tâm thành phố. Với mức thu nhập ổn định và mạng lưới khách hàng rộng, cô được xem là hình mẫu của một “phụ nữ thành đạt”.

Thế nhưng sau khi kết hôn, cô chọn rời thành phố, trở về quê cùng chồng - một công chức công tác tại địa phương.

“Nhiều người bảo tôi dại, đang ở đà phát triển mà lại bỏ về quê. Nhưng tôi không thấy hối hận. Tôi từng nghĩ giá trị của mình nằm ở lương tháng, ở danh thiếp công ty. Giờ, tôi thấy giá trị lớn hơn là được sống gần gia đình, có thời gian cho bản thân", -cô nói.

Dù rời phố, Phương Thảo không từ bỏ chuyên môn. Với nền tảng kiến thức và kinh nghiệm sẵn có, cô mở một dịch vụ tư vấn pháp lý nhỏ tại nhà, hỗ trợ cá nhân và doanh nghiệp địa phương trong các thủ tục hợp đồng, đăng ký kinh doanh và xử lý hồ sơ đất đai. Thu nhập không cao như trước, nhưng ổn định và đủ để người phụ nữ tuổi 30 tự chủ kinh tế.

“Ở quê, chi phí thấp hơn nhiều. Tôi không cần mua sắm hay ăn ngoài thường xuyên như ở Hà Nội. Thu nhập giảm nhưng áp lực cũng giảm theo. Điều quan trọng là tôi vẫn làm nghề, vẫn có cảm giác mình đang cống hiến, chỉ là theo cách khác" - Phương Thảo cho hay.

Trên bàn làm việc của cô, những tệp hồ sơ được xếp ngay ngắn.

Phía sau là góc bếp nhỏ, nơi cô vừa chuẩn bị bữa trưa, vừa trao đổi qua điện thoại với khách hàng. Sự “đa nhiệm” ấy khiến cô tự nhận mình đang sống hai vai, nhưng là hai vai nhẹ nhõm.

“Nhiều người nghĩ phụ nữ về quê là chấp nhận ở nhà, phụ thuộc chồng. Tôi thì khác, tôi chọn về quê để tự do hơn, không phải để thu mình lại" - Phương Thảo cười.

Xem bản gốc tại đây

Cùng chuyên mục