Nữ công nhân vượt lên nỗi đau chính mình, phấn chấn làm việc đầu năm mới
Cần Thơ - Nén nỗi đau riêng, nữ công nhân lại vững vàng tâm lý và tự nhủ sẽ giữ tinh thần phấn chấn, quyết tâm làm việc cao độ.
Kết thúc kỳ nghỉ Tết Nguyên đán năm 2026, chị Vũ Thị Huệ (quê ở Phú Thọ) trở lại nhà máy ở KCN Trà Nóc, TP Cần Thơ để tiếp tục công việc. Qua cuộc gọi điện thoại, chị bày tỏ với chúng tôi: "Mấy hôm nay tâm trạng tôi phấn chấn hơn nhiều. Tôi gọi để báo với phóng viên rằng tôi tự nhủ sẽ tập trung làm việc chăm chỉ, sang năm sau nhất định về quê thăm cha mẹ".
Lời tâm sự ít nhiều khiến chúng tôi cảm thấy ấm lòng và yên tâm hơn. Bởi quá trình tác nghiệp, đặt mình vào hoàn cảnh của chị, chúng tôi không khỏi nghẹn ngào.
Như mọi năm, thời điểm nghỉ Tết Nguyên đán, phóng viên chúng tôi thường tìm gặp những lao động xa xứ để lắng nghe câu chuyện của họ. Bà Út - Chủ nhà trọ Huyền Trâm (phường Phước Thới) dẫn chúng tôi đến gặp chị Huệ (nữ lao động 9 năm chưa về quê thăm gia đình) vào đúng thời điểm chị đang tự tay làm những cành mai thủ công đón Tết.

Thoạt đầu, chị Huệ có phần e ngại vì chưa quen, nhưng khi hiểu hết lòng chân thành của chúng tôi, chị gật đầu và đề xuất: "Chuyện của tôi không vui, sợ kể ngay Tết làm mọi người bị ảnh hưởng. Đợi khi mọi thứ nguôi ngoai hãy viết về nó được không?"
Vừa ngồi làm, chị Huệ từ từ mở lòng: "Rời quê hương từ năm 18 tuổi để vào Nam, tôi theo làm việc ở nhiều công ty, từ Tiền Giang, nay là Đồng Tháp, đến Cần Thơ, sau đó kết hôn và sinh con. Nhưng cuộc hôn nhân không trọn vẹn như mong đợi, tôi với chồng không có tiếng nói chung. Sau những rạn nứt không thể hàn gắn, tôi và chồng quyết định dừng lại trong sự văn minh, cùng nhau vun vén lo cho tương lai của các con".
Từ khi dọn ra trọ sống một mình, chị Huệ thu mình hơn. Ngày thường cũng như ngày lễ, chị đi làm rồi về nhà nấu cơm, nghỉ ngơi, ít giao lưu với bạn bè và dường như chính chị cũng không muốn "đi thêm bước nữa".
Tự bao giờ, những bức tường trở thành nơi lắng nghe bao nỗi niềm, buồn tủi của người phụ nữ đã gần 40 tuổi. Để rồi, thời gian lẵng lặng trôi đi, chị Huệ không thể tâm sự với cha mẹ mình.

"Tôi rụt rè như vậy rồi rơi vào trạng thái bế tắc, thậm chí stress nặng vì những lo toan, vì cơm áo gạo tiền" - chị Huệ nói thêm.
Khi chúng tôi hỏi về điều khiến chị trăn trở nhất lúc này, chị Huệ bỗng lặng đi khoảng 10 giây rồi nhìn xa xăm: "Tôi là con gái út nên cha mẹ lớn tuổi rồi. Những lần cha mẹ bệnh, tôi xót lắm, mà chỉ biết hỏi thăm, gửi gắm, chứ không thể kể hết lòng mình".
Ở góc độ nào đó, chúng tôi thấu hiểu tâm tư của chị, bởi phận làm con chẳng ai muốn để cha mẹ nặng lòng khi mình đang bôn ba nơi xứ người. Thế nhưng, nếu tình trạng này cứ kéo dài, sự im lặng sẽ dần tạo nên một hố ngăn cách đáng sợ. Đó không chỉ là khoảng cách địa lý giữa Phú Thọ và Cần Thơ, mà còn là sự xa cách giữa hai trái tim mẫu tử.
Khi nghe chúng tôi nói về những điều trên, ánh mắt chị Huệ bỗng có phần chan chứa: "Hôm nay được nói chuyện với phóng viên Lao Động, tôi nghĩ mình đã giải tỏa được phần nào. Khi lòng mình nhẹ nhõm, mình thấy mùa Tết trôi qua bình yên".
Kết thúc cuộc trò chuyện, chúng tôi ngỏ lời mời chị đi ăn nhưng chị từ chối, phần vì ngại, phần vì chị muốn tự tay chuẩn bị nấu mấy món ngon để đón con xuống trọ ăn cùng mình.
"Tôi dần hiểu ra, mình không cô đơn như tôi tưởng. Xung quanh tôi còn có con cái và cha mẹ, người thân, dù họ không thể an ủi như cách mình muốn nhưng họ thật sự luôn ở cạnh tôi khi tôi cần" - chị Huệ mỉm cười nói thêm.
Xem bản gốc tại đây