Làm hơn 10 năm, lương công nhân vẫn chật vật

Minh Hương (báo lao động) 27/02/2026 16:17 (GMT+7)

Một buổi chiều đầu năm, mưa phùn rả rích, chúng tôi gặp chị Nguyễn Thị Trang - công nhân lắp ráp linh kiện - vừa tan ca 1 trở về phòng trọ.

Chị Trang là công nhân lắp ráp linh kiện ở Khu công nghiệp Thăng Long (Hà Nội).

Trên tay chị là túi thức ăn mua vội để chuẩn bị bữa chiều. Thấy chị về, cậu con trai nhỏ mới 10 tháng tuổi liền đưa tay về phía mẹ - niềm vui giản dị xua bớt mệt mỏi sau một ngày làm việc.

Phòng trọ chị thuê ở thôn Hậu Dưỡng, xã Thiên Lộc, Hà Nội rộng khoảng 15 m² là nơi sinh sống của 4 người gồm: chị Trang, chồng, mẹ chồng và con nhỏ.

Chị Trang - công nhân ở Hà Nội. Ảnh: Minh Hương.
Chị Trang hiện là công nhân ở Hà Nội. Ảnh: Minh Hương.

Chị còn một cậu con trai nữa đang gửi ở quê cho ông nội chăm sóc. Với giá thuê 1,5 triệu đồng mỗi tháng, căn phòng nhỏ vừa là nơi nghỉ ngơi, vừa là không gian sinh hoạt của cả gia đình giữa thành phố đắt đỏ.

Chị Trang cho biết, những tháng không được tăng ca, tiền lương của chị chỉ khoảng 9 triệu đồng sau khi trừ bảo hiểm. Đây là mức thu nhập của một công nhân có thâm niên hơn 10 năm làm việc.

Nếu tăng ca nhiều, thu nhập có thể tăng thêm 2-3 triệu đồng mỗi tháng; ít thì chỉ thêm vài trăm nghìn đến khoảng 1 triệu đồng.

Chồng chị cũng là công nhân. Hai vợ chồng gồng gánh tiền thuê trọ, chi phí sinh hoạt, nuôi con nhỏ, chăm sóc mẹ già ở thành phố và gửi tiền về quê cho con lớn.

“Tiền lương vừa về là chia hết các khoản, hầu như không còn đồng nào” - chị Trang chia sẻ. Hai tháng gần đây, gia đình chị rơi vào cảnh “tháng này đập tháng kia”, phải vay mượn thêm mới đủ chi tiêu. Chỉ cần con ốm đau hay phát sinh chi phí bất ngờ, bài toán tài chính lại càng bế tắc. “Nếu con không ốm đau thì mới tạm đủ trang trải” - chị nói, giọng trầm xuống.

Với những công nhân như chị Trang, khái niệm tích lũy gần như là điều xa xỉ. Mỗi đồng tiền lương đều được tính toán kỹ lưỡng, từ bữa ăn hàng ngày đến tiền điện, tiền nước, tiền sữa cho con. Trong bối cảnh giá cả sinh hoạt ngày càng tăng, mức lương hiện tại khó theo kịp nhịp sống đô thị.

Phòng trọ nhỏ là nơi nghỉ ngơi, sinh hoạt của cả gia đình. Ảnh: Minh Hương.
Phòng trọ nhỏ là nơi nghỉ ngơi, sinh hoạt của cả gia đình. Ảnh: Minh Hương.

Là công nhân, mong muốn của chị Trang cũng rất giản dị: được tăng lương. “Nhà nước tăng cho công nhân bao nhiêu thì quý bấy nhiêu” - chị nói.

Theo chị, việc điều chỉnh lương tối thiểu không chỉ giúp cải thiện thu nhập, mà còn tạo thêm động lực để công nhân yên tâm gắn bó với doanh nghiệp, bớt đi nỗi lo cơm áo mỗi ngày.

Câu chuyện của chị Trang không phải là cá biệt. Hàng trăm nghìn công nhân đang mưu sinh tại các khu công nghiệp, khu chế xuất trên cả nước cũng rơi vào tình trạng tương tự, khi thu nhập thường xuyên thâm hụt, chi tiêu luôn ở mức “vừa đủ”.

Với họ, tăng lương 1 đồng cũng là quý, bởi đó không chỉ là con số trên bảng lương, mà còn là hy vọng để cuộc sống bớt chật vật hơn.

Trong kế hoạch tổ chức các hoạt động tham gia Hội đồng Tiền lương Quốc gia năm 2026, do Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam ban hành ngày 9.2.2026, một nội dung được người lao động đặc biệt quan tâm là việc xây dựng phương án, đề xuất điều chỉnh mức lương tối thiểu vùng năm 2026.

Theo kế hoạch, các phương án này dự kiến được hoàn thiện và trình trong tháng 5, 6.2026, sau khi Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam tổ chức khảo sát, đánh giá toàn diện tình hình lao động, tiền lương, thu nhập, chi tiêu và đời sống của người lao động tại doanh nghiệp trong giai đoạn từ tháng 2 đến tháng 5.2026.

Trong bối cảnh Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam đang chuẩn bị các phương án đề xuất điều chỉnh lương tối thiểu vùng năm 2026, những câu chuyện đời thường như của chị Trang chính là tiếng nói chân thực từ cơ sở.

Đó là cơ sở quan trọng để chính sách tiền lương tiếp tục được điều chỉnh theo hướng đảm bảo mức sống tối thiểu và cải thiện đời sống cho người lao động.

Xem bản gốc tại đây

Cùng chuyên mục