Các cháu quấn quýt bên chị Thinh trước giờ chia tay. Ảnh: Mai Hương
Các cháu quấn quýt bên chị Thinh trước giờ chia tay. Ảnh: Mai Hương

Nước mắt ngày chia tay của nữ công nhân lần đầu đón Tết tại nhà sau gần 3 thập kỷ

Mai Hương (báo lao động) 23/02/2026 08:07 (GMT+7)

Hưng Yên - 6 giờ sáng, công nhân Đào Thị Thinh rời quê, khép lại những ngày đoàn viên hiếm hoi để trở lại miền Nam trong nỗi bịn rịn của mẹ già và con cháu.

Căn nhà nhỏ thức cùng nỗi bịn rịn

Trời còn sớm, sương vẫn phủ mờ những con ngõ nhỏ ở xã Tiên Lữ, tỉnh Hưng Yên. Trong căn nhà của bà Ngô Thị Tuyết (80 tuổi), ánh đèn đã bật từ rất lâu. Hôm nay là ngày con gái bà, công nhân Đào Thị Thinh, rời quê để trở lại Đồng Nai làm việc. 6 giờ sáng ngày 22.2, chị Thinh lên xe đến Hà Nội để tập trung cùng đoàn, sau đó đi xe của công ty vào Đồng Nai tiếp tục công việc. Nhưng từ khi trời còn chưa sáng hẳn, không khí trong nhà đã lặng lẽ, nặng trĩu.

Chị Thinh ngồi xếp từng bộ quần áo vào vali. Không còn vội vàng như những chuyến đi làm thường ngày. Mỗi chiếc áo, mỗi món đồ đều được gấp chậm rãi, như thể chị đang cố níu lại từng khoảnh khắc ở nhà. Thỉnh thoảng, chị dừng tay, nhìn quanh căn phòng, nhìn những bức tường cũ, những vật dụng quen thuộc - nơi gắn với tuổi thơ, với mẹ, với gia đình suốt cả đời.

Bà Ngô Thị Tuyết ngồi lặng lẽ ở mép giường, đôi tay gầy guộc đặt trên đầu gối, mắt không rời con gái. Không khóc thành tiếng, chỉ những giọt nước mắt lặng lẽ rơi. Ở tuổi 80, bà đã quen với những cuộc chia tay, nhưng lần này vẫn như lần đầu.

Chị Đào Thị Thinh ngồi xếp quần áo trong buổi sáng rời quê. Ảnh: Mai Hương
Chị Đào Thị Thinh ngồi xếp quần áo trong buổi sáng rời quê. Ảnh: Mai Hương

“Về được rồi lại đi, biết là phải đi làm, nhưng lòng vẫn xót” - bà Tuyết nghẹn ngào nói khẽ.

Chị Đào Thị Thuận - chị gái chị Thinh, đứng ở cửa, nhìn em thu dọn đồ đạc. Chị không nói nhiều, chỉ lặng lẽ giúp em xếp đồ, chỉnh lại quai vali, chuẩn bị túi đồ ăn mang theo đường dài. Mỗi động tác đều chậm rãi, như sợ làm rơi đi một khoảnh khắc đoàn viên hiếm hoi.

Trong nhà, các cháu nhỏ quấn quanh cô. Đứa níu tay, đứa ôm chân, đứa dựa vào vai. Những cái ôm ngây thơ nhưng chặt chẽ, đầy lưu luyến. Có đứa òa khóc, có đứa chỉ im lặng ôm thật lâu, không chịu rời. Chị Thinh cúi xuống, ôm từng đứa, dỗ dành: “Cô đi làm rồi sẽ lại về. Ngoan nhé, ở nhà nghe lời bà, lời mẹ”.

Nhưng chính giọng chị cũng run.

Căn nhà thức sớm trong buổi sáng tiễn chị Thinh rời quê. Ảnh: Mai Hương
Căn nhà thức sớm trong buổi sáng tiễn chị Thinh rời quê. Ảnh: Mai Hương

Chuyến xe rời quê và lời hứa cho một hành trình dài

Khi kim đồng hồ chạm mốc 6 giờ, mọi thứ phải bắt đầu. Chiếc vali được kéo ra hiên. Túi xách được đặt gọn gàng. Không ai muốn nói lời “đi”, nhưng ai cũng hiểu, giờ chia tay đã đến.

Trước khi bước ra cửa, chị Thinh quay lại ôm mẹ thật lâu. Bà Tuyết siết chặt tay con. Không nhiều lời dặn dò, chỉ là cái ôm rất lâu - đủ để chứa cả 27 năm chờ đợi, cả một đời thương con.

Chị Thuận ôm em, vỗ nhẹ lưng: “Vào trong ấy giữ gìn sức khỏe, làm việc cho tốt, có gì cứ gọi về nhà”.

Các cháu đứng xếp hàng chào cô. Những ánh mắt đỏ hoe, những cái vẫy tay nhỏ xíu, những lời “cô đi nhé” non nớt nhưng làm tim người lớn thắt lại.

Gia đình công nhân Đào Thị Thinh chụp hình lưu niệm trong buổi sáng trong buổi sáng rời quê. Ảnh: Mai Hương
Gia đình chị Đào Thị Thinh chụp hình lưu niệm trong buổi sáng rời quê. Ảnh: Mai Hương

Chị Thinh bước lên xe trong sự lặng im. Chiếc xe lăn bánh chậm rãi ra đầu ngõ. Từ trong xe, chị ngoái lại nhìn căn nhà nhỏ lần cuối. Hình ảnh mẹ đứng ở cửa, chị gái đứng bên hiên, lũ trẻ đứng túm lại - tất cả mờ dần trong sương sớm.

Từ quê, chị đi lên Hà Nội để tập trung cùng đoàn, sau đó theo xe của công ty trở lại Đồng Nai, tiếp tục guồng quay quen thuộc của đời công nhân. Một hành trình dài, quen thuộc, nhưng lần này mang theo rất nhiều cảm xúc khác.

Trên đường đi, chị Thinh nói về tổ chức Công đoàn bằng sự biết ơn sâu sắc: “Nếu không có Công đoàn, không có "Chuyến bay Công đoàn", chắc tôi không bao giờ có được một cái Tết đúng nghĩa ở nhà. Tôi biết ơn lắm. Không chỉ là hỗ trợ đi lại, mà là cho tôi một ký ức cả đời không quên”.

Chị Thinh ôm mẹ thật lâu trước khi rời nhà. Ảnh: Mai Hương
Chị Thinh ôm mẹ thật lâu trước khi rời nhà. Ảnh: Mai Hương

Chị kể, chị sẽ mang những món quà quê theo vào Nam để tặng bạn bè, đồng nghiệp - những người đã gắn bó, sẻ chia với chị suốt nhiều năm xa quê. “Tôi muốn chia sẻ niềm vui của mình với mọi người. Tết của tôi không chỉ là ở nhà, mà còn là tình cảm với anh chị em công nhân” - chị nói.

Và trong lòng chị, có một lời hứa thầm lặng: sẽ tiếp tục gắn bó với công việc, phấn đấu lao động tốt hơn, sống trách nhiệm hơn - với gia đình, với doanh nghiệp, với tổ chức Công đoàn đã giúp chị có được những khoảnh khắc đoàn viên quý giá.

Chuyến xe lăn bánh, mang chị rời quê. Nhưng phía sau lưng chị, không còn là nỗi trống trải của những mùa Tết xa nhà như trước, mà là một ký ức ấm áp: một cái Tết đoàn viên sau 27 năm, một căn nhà đầy tiếng cười, và một buổi sáng chia tay đẫm nước mắt nhưng tràn đầy yêu thương.

Đó là hành trang tinh thần để chị tiếp tục hành trình mưu sinh - không chỉ với tư cách một người công nhân xa quê, mà là một người con, người chị, người cô đã được trở về đúng nghĩa, và biết mình luôn có một nơi để quay lại.

Xem bản gốc tại đây

Cùng chuyên mục