Chị Trịnh Thị Chung buộc phải lên nhiều phương án tiết kiệm để có tiền nuôi 3 con ăn học. Ảnh: Minh Hương
Chị Trịnh Thị Chung buộc phải lên nhiều phương án tiết kiệm để có tiền nuôi 3 con ăn học. Ảnh: Minh Hương

Công nhân thắt chặt chi tiêu khi giá cả tăng cao

Minh Hương (báo lao động) 01/04/2026 14:30 (GMT+7)

Nhiều gia đình công nhân chủ động thắt chặt chi tiêu, tiết kiệm và thay đổi sinh hoạt để ổn định cuộc sống.

Chuyển nhà xa để giảm áp lực chi phí

Hơn 10 năm làm công nhân tại Khu công nghiệp Thăng Long (Hà Nội), chị Trịnh Thị Chung nhận mức lương cơ bản gần 7 triệu đồng mỗi tháng.

Chị Chung có 3 người con đang độ tuổi ăn học (lớp 11, lớp 6, tiểu học). Trước đây, gia đình chị thuê trọ tại khu chung cư CT1A, xã Thiên Lộc, gần nơi làm việc. Tuy nhiên, chi phí sinh hoạt tại khu vực này ngày càng cao, khiến vợ chồng chị buộc phải chuyển xuống Sóc Sơn để giảm tiền thuê nhà. Việc chuyển trọ giúp tiết kiệm vài triệu đồng mỗi tháng, nhưng đổi lại, mỗi ngày chị phải di chuyển hàng chục cây số để đến công ty.

“Dù vất vả hơn nhưng nếu ở lại gần công ty, tiền nhà, tiền điện nước, sinh hoạt phí đều quá sức với gia đình tôi” - chị nói.

Để kiểm soát chi tiêu, chị Chung duy trì thói quen ghi chép từng khoản chi trong ngày. Từ tiền chợ, tiền xăng, tiền học của con đến các khoản phát sinh nhỏ như mua đồ dùng học tập, tất cả đều được ghi lại cẩn thận.

“Cuối ngày tôi đều xem lại đã chi bao nhiêu. Nếu hôm đó vượt mức, hôm sau phải cắt giảm ngay, chẳng hạn bữa cơm giảm thịt, thay bằng rau hoặc trứng để cân bằng lại” - chị chia sẻ.

Không chỉ tiết kiệm trong ăn uống, việc mua sắm của gia đình cũng được chị cân nhắc kỹ. Những món đồ không thực sự cần thiết như quần áo mới, đồ điện tử hay các vật dụng trang trí đều được gác lại. Chị chỉ ưu tiên các khoản chi liên quan trực tiếp đến sức khỏe và việc học của con.

Với những gia đình có con nhỏ, chi phí giáo dục vẫn là khoản chi lớn và khó cắt giảm nhất. Chị Chung cho hay, ba con đang ở ba cấp học khác nhau nên mỗi tháng gia đình phải chi một khoản đáng kể cho tiền học phí, sách vở, đồng phục và các hoạt động ngoại khóa.

“Dù khó khăn đến đâu, vợ chồng tôi vẫn cố gắng để các con được học hành đầy đủ. Có thể bố mẹ thiếu thốn một chút nhưng không muốn con thiệt thòi” - chị nói.

Để giảm gánh nặng, chị thường tìm mua lại sách giáo khoa cũ, tận dụng lại quần áo đồng phục của anh chị cho em và hướng dẫn các con sử dụng tiết kiệm điện nước trong sinh hoạt hằng ngày.

Tiết kiệm nhỏ, tích lũy dài lâu

Ngoài việc thắt chặt chi tiêu, chị Chung còn áp dụng tiết kiệm bằng cách gửi tiền trực tuyến. Mỗi khi cuối tháng còn dư vài trăm nghìn đến một triệu đồng, chị chuyển ngay vào tài khoản tiết kiệm online để tránh tiêu vào việc khác.

“Có tháng không ai ốm đau, không phát sinh hiếu hỉ thì cũng để dành được chút ít. Ít nhưng lâu dần cũng thành khoản để phòng khi khó khăn” - chị nói.

Không chỉ gia đình chị Chung, nhiều công nhân khác tại các khu công nghiệp ở Hà Nội cũng đang phải điều chỉnh cách quản lý tài chính.

Anh Nguyễn Văn Tuấn (28 tuổi, quê Phú Thọ) - công nhân một doanh nghiệp điện tử tại Khu công nghiệp Thăng Long - cho biết, trước đây anh thường không để ý tới tài chính, nhưng từ khi chi phí sinh hoạt tăng, anh buộc phải thay đổi.

“Gia đình tôi 4 người thuê trọ ở thôn Hậu Dưỡng (xã Thiên Lộc). Từ đầu năm nay, tôi và vợ thường nhờ bố mẹ ở quê gửi thực phẩm. Việc mua đồ ở quê giúp giảm thiểu chi phí lại đảm bảo an toàn vệ sinh thực phẩm. Mỗi tháng, chúng tôi cũng cố gắng gửi tiết kiệm ít nhất 1-2 triệu đồng để phòng khi thất nghiệp hoặc có việc đột xuất” - anh Tuấn chia sẻ.

Theo anh Tuấn, việc lên kế hoạch chi tiêu giúp anh nhận ra nhiều khoản trước đây chi không cần thiết, như đi ăn uống, giải trí quá thường xuyên.

Xem bản gốc tại đây