Gia đình công nhân từ phòng trọ 10m2 đến ngôi nhà mơ ước
Xuất phát điểm của 2 vợ chồng đều là công nhân ở trọ trong căn phòng 10m2, đến nay, anh Bùi Văn Duật và chị Vũ Thị Thắm - Công ty TNHH Điện tử Asti Hà Nội đã có căn nhà riêng.
Để được như vậy, anh chị đã chắt chiu từng giờ làm việc, từng ngày sống xa nhà, ra Hà Nội làm việc để có được mùa Xuân mới như hôm nay.
Không ngừng khát vọng về một cuộc sống tốt hơn
Anh Duật và chị Thắm cùng quê Nam Định (cũ), nhà chỉ cách nhau vài chục mét. Anh có 20 năm làm việc cho Asti, nay đã trở thành Phó phòng Kỹ thuật thiết kế. Chị làm cho công ty được 8 năm, trước đó chị làm ở Công ty Dệt Vĩnh Phúc. Anh chị nên duyên vợ chồng năm 2008, giờ có 3 mặt con, cháu lớn sinh năm 2009, cháu thứ 2 sinh năm 2012, cháu út sinh năm 2016. Cả gia đình đang sống trong một căn nhà rất khang trang có diện tích 70m2, cao 4 tầng, trang thiết bị hiện đại. Năm 2014, anh chị là một trong những công nhân lao động đầu tiên của Công ty TNHH Điện tử Asti Hà Nội mua được đất và xây nhà. Căn nhà ở thôn Gia Thượng 2, xã Quang Minh, Hà Nội, rất gần công ty.

Nhớ lại những ngày phải ở trong phòng trọ khoảng 10m2, vợ chồng anh Duật, chị Thắm không khỏi bồi hồi. Lúc đó, con đầu lòng mới ra đời, do thu nhập của 2 vợ chồng đều là công nhân rất eo hẹp, chỉ đủ để thuê phòng trọ. Trong 10m2 đó phải kê đủ giường, bếp nấu, giặt giũ, để xe máy, khu vệ sinh thì ở phía ngoài, rất bất tiện trong sinh hoạt. Chị Thắm nhớ mãi khi có bầu bé thứ hai, anh chị phải mua đá về trải lên sàn nhà cho bớt hơi nóng rồi mới nằm xuống ngủ được. Bé thứ hai ra đời, anh chị lại tằn tiện để thuê thêm 1 phòng trọ cũng chật hẹp bên cạnh vì không đủ tiền để thuê 1 căn trọ diện tích rộng hơn. May, nhà chủ cho phép đục thông nên sinh hoạt đỡ bất tiện.
Nhà ở chật chội, 2 con đầu anh chị đều phải gửi người trông, cách phòng trọ khoảng 500m. Bố mẹ 2 bên lúc ấy vẫn phải làm ruộng ở quê và trông cháu - con của các em 2 nhà nên anh chị hoàn toàn phải tự lực thu xếp. “Cuộc sống lúc đấy cực kỳ khó khăn” - chị Thắm nói. Còn anh Duật chia sẻ “thực sự khoảng thời gian ấy, có nhiều lúc vợ chồng nản lắm, muốn trở về quê. Nhưng rồi nghĩ đến tương lai các con nên lại cố gắng. Bố mẹ vất vả rồi thì các con phải có cuộc sống tốt hơn”.
Anh Duật nói giản dị: “Chúng tôi cùng sinh ra trong gia đình nông dân, vất vả từ nhỏ nên luôn mong muốn có một cuộc sống tốt hơn bằng chính sức lao động của mình. Đấy cũng chính là động lực để chúng tôi cùng nhau chăm chỉ làm việc, cùng nhau vượt qua những khó khăn khi sống xa nhà để kiếm tiền”.
Luôn phải sống có mục đích
Trò chuyện với chúng tôi trong ngôi nhà 70m2, cao 4 tầng, vợ chồng anh Duật, chị Thắm nhớ lại những ngày đầu quyết định mua mảnh đất này. Lúc ấy, ở trọ trong điều kiện khó khăn, mà mục tiêu của anh chị là ở Hà Nội làm việc cho công ty nên dành thời gian đi tìm đất. Thời điểm đấy, mảnh đất này có giá 6 triệu đồng/m2.
Tiền nuôi 2 con nhỏ, thuê nhà trọ, trang trải chi phí sinh hoạt chiếm gần hết thu nhập hàng tháng nên 2 vợ chồng gần như không có tích lũy từ nguồn này. Anh chị quyết định bán mảnh đất ở quê, được gia đình cho cộng với số tiền hồi môn khi cưới, vay mượn thêm để đủ tiền mua đất, xây nhà. “Lúc đó chúng tôi không thể vay ở quê vì tất cả mọi người đều nghĩ cả 2 vợ chồng làm công nhân thì làm gì có tiền để trả. Vậy nên chúng tôi phải tìm mọi cách để xoay sở, mà cách đầu tiên là chỉ dám xây nhà 2 tầng” - chị Thắm kể.
Chị cũng nhớ rất kỹ, tiền đất hết 405 triệu đồng, chủ đất gia lộc 5 triệu nên anh chị chỉ trả 400 triệu đồng. Tiền xây 2 tầng hết 500 triệu đồng. Ngôi nhà hoàn thành, vợ chồng con cái “thoát” khỏi cảnh ở trọ chật chội, thiếu đủ thứ để về ở trong cơ ngơi của chính mình, rộng rãi, thoải mái hơn. Từ đó, dần dần anh chị mua sắm các vật dụng trong gia đình.

Rồi năm 2016, một em bé nữa ra đời. Đến năm 2021, anh chị đủ tiền để sửa nhà, từ 2 tầng lên thành 4 tầng. Nhìn nụ cười rạng rỡ của anh chị và 3 đứa con là hình dung được sự bằng lòng với cuộc sống hiện tại của những người xuất thân từ nông dân, trở thành công nhân, cán bộ quản lý và yên tâm ở lại Thủ đô.
Tuy cuộc sống đã ổn định, mức sống cũng cao hơn xưa rất nhiều nhưng anh chị vẫn chăm chỉ làm việc. Mỗi sáng, chị Thắm dậy tập thể dục rồi đi chợ lo đồ ăn sáng cho cả nhà và nấu bữa trưa để các con về tự ăn. Sau đấy anh chở chị đi làm. Chiều về, anh và chị cùng lo cơm tối. Thỉnh thoảng, anh Duật và các con đi đánh cầu lông.

Tối đến, chị Thắm dạy các con học. Anh chị cũng dạy các con nề nếp, từ sự ngăn nắp, gọn gàng của góc học tập đến cách nhặt các loại rau, thái miếng thịt... Giờ, có lẽ niềm tự hào lớn nhất của anh chị là cả 3 con đều học tốt. Con gái cả dự định thi khối A, biết giúp bố mẹ một số việc nhà, biết chăm cho các em. Thỉnh thoảng cuối tuần chị cả dẫn 2 em sang Hà Nội xem phim... Chị Thắm “bật mí”: “Ở Công ty, mọi người gọi anh Duật là bà vợ thứ 2 vì anh ấy đảm đang, không ngại gì việc đi chợ, nấu cơm, đỡ đần vợ rất nhiều trong việc nội trợ...Cứ vậy, vợ chồng, con cái bên nhau, cùng chia sẻ mọi việc của cuộc sống”.
Bước ra khỏi làng quê, đến với thành phố tìm kiếm việc làm để có thu nhập là con đường của đa số công nhân lao động. Có nhiều người thành công, vươn lên trong cuộc sống bằng chính sự chăm chỉ, chịu thương chịu khó, bằng sự nỗ lực trau dồi kinh nghiệm, trí tuệ. Họ không bằng lòng với hiện tại mà quyết tâm vươn tới cuộc sống có điều kiện hơn với sự tốt đẹp dành cho thế hệ tương lai và cho chính bản thân mình. Nhưng cũng có không ít người bằng lòng với cuộc sống trăm bề thiếu thốn trong các phòng trọ nhỏ bé. Hết tuổi trẻ, hết sức lao động lại trở về quê với đồng ruộng.
Về kinh nghiệm để có cuộc sống như hôm nay, anh Duật và chị Thắm cùng chung quan điểm: “Làm công nhân hay làm nghề gì thì cũng phải có mục đích và cần sự quyết đoán”. Chính mục đích phải có tương lai tốt đẹp cho các con đã giúp anh chị vượt qua tất cả. Anh chị tính nếu ở trọ thì một năm cũng tốn mấy chục triệu tiền thuê, cộng thêm nhiều khoản chi phí khác, lại phải sống trong điều kiện, môi trường không như mong muốn. Do đó dù quyết định vay mượn để mua đất, làm nhà của anh chị cách đây 12 năm vấp phải rất nhiều sự không đồng tình nhưng anh chị vẫn quyết tâm thực hiện. Thực tế chứng minh anh chị đã đúng. An cư mới lập nghiệp.
Khi được hỏi có lời nào nhắn nhủ với các bạn công nhân trẻ tuổi đang xa quê, lên Hà Nội làm việc như mình trước kia không? Anh Duật nói: Cần biết quý trọng đồng tiền của mình làm ra. Không nên làm được bao nhiêu thì tiêu gần hết, thậm chí là tiêu hết. Nhiều công nhân lĩnh 7 - 8 triệu đồng, lập tức mua luôn một món đồ gì đó mà không nghĩ đến điều cần thiết hơn là phải tích lũy, đầu tư cho tương lai. Có mục đích, sống và làm việc vì mục đích đó thì sẽ thành công.
Xem bản gốc tại đây