Nỗi niềm công nhân vùng cao ở Hải Phòng những ngày cận Tết
Hải Phòng - Những công nhân vùng cao làm việc tại Khu công nghiệp Đại An, phường Tứ Minh sửa soạn về quê, mang theo bao nỗi niềm trong những ngày cận Tết.
Một mình nơi xứ lạ, lòng hướng về bản
Những ngày này, các khu nhà trọ quanh Khu công nghiệp Đại An (phường Tứ Minh, TP Hải Phòng) bắt đầu rộn ràng theo một nhịp rất khác: tiếng kéo vali, tiếng gói đồ, tiếng điện thoại gọi về quê. Trong những căn phòng trọ chật hẹp, hành lý được xếp dần gọn gàng cho chuyến xe về bản làng.
Chị Quàng Thị Phương (sinh năm 1985, dân tộc Thái, quê xã Mường Bú, tỉnh Sơn La) - công nhân Công ty Thiết bị Liên Đại - lặng lẽ gấp lại những bộ quần áo đã chuẩn bị sẵn. Nhiều năm nay, chị xuống miền xuôi làm công nhân, mỗi năm chỉ về quê được một đến hai lần.
Chị sống một mình trong phòng trọ, chồng con đều ở quê. Cuộc sống công nhân xa nhà của chị gói gọn trong nhịp quen thuộc: sáng đi làm, tối về phòng trọ, ăn uống qua loa rồi xem điện thoại, nghe nhạc, hát karaoke cho đỡ buồn.
“Ở một mình thì quen rồi, nhưng cứ đến gần Tết là thấy trống trải lắm. Nhớ nhà, nhớ con, nhớ mâm cơm gia đình ngày ông Công ông Táo” - chị Phương nói.

Thu nhập không cao, tiền thưởng Tết cũng ít, trong khi chi phí sinh hoạt ở miền xuôi đắt đỏ khiến chị gần như không để dành được bao nhiêu. “Cả năm làm lụng mà đến lúc về Tết không có nhiều tiền trong tay cũng buồn. Nhưng về được nhà đã là mừng rồi” - chị Phương chia sẻ.
Năm nay, công ty tặng chị một túi quà Tết. Chị đặt gọn trong góc phòng, cạnh chiếc túi quần áo đã sẵn sàng cho chuyến xe về Sơn La. Chị dự định sau Tết sẽ đón con trai xuống miền xuôi làm cùng. “Ở quê không có việc, mình thì ở đây mãi, thôi đưa con xuống cho gần mẹ, đỡ cảnh xa nhau” - chị nói, ánh mắt vừa hy vọng, vừa lo lắng.
Chuyến về quê mang theo nước mắt và hy vọng
Ở khu nhà trọ cách đó không xa, Hoàng Thị Bích Chuẩn (20 tuổi, dân tộc Tày, quê Yên Bái) - công nhân Công ty TNHH dây cáp điện ô tô Sumiden Việt Nam - đang thu dọn đồ đạc. Chuẩn theo bố mẹ xuống Khu công nghiệp Đại An làm công nhân. Gia đình thuê hai phòng trọ, bố mẹ ở một phòng, Chuẩn ở một phòng riêng.
Nhưng chuyến về quê Tết năm nay của Chuẩn là một chuyến về đầy nước mắt. Khi được hỏi vì sao dọn đồ sớm, em nghẹn giọng: “Bố em mới mất được một tuần”. Bố bệnh nặng, Chuẩn và mẹ đưa vào Bệnh viện Đa khoa Hải Dương nhưng không qua khỏi. Xe cấp cứu đưa bố Chuẩn về thẳng quê. Chuẩn đang dọn đồ của bố để gửi về Yên Bái.
Gia đình em vốn khó khăn, nợ nần nên cả nhà phải xuống miền xuôi làm công nhân mưu sinh. Cuộc sống trọ chật hẹp, chi tiêu tằn tiện, mọi sinh hoạt đều phải tính toán. “Ở trên quê cái gì cũng có sẵn, dưới này cái gì cũng phải mua. Đi làm về nhìn tiền phòng, tiền ăn, tiền điện nước mà áp lực lắm” - Chuẩn khẽ nói.

Cách đó không xa, trong một khu nhà trọ khác, anh Lò Văn Xương (sinh năm 1993) đang luộc nồi măng chờ vợ đi làm về. Vợ anh là chị Cà Thị Nga (sinh năm 1996), hai vợ chồng đều là người Thái, quê Sơn La, cùng làm công nhân tại Khu công nghiệp Đại An.
14 năm kết hôn, từng sống bằng nương rẫy nhưng không đủ ăn, họ quyết định xuống miền xuôi làm công nhân. Con nhỏ gửi lại quê cho ông bà trông nom. Cuộc sống xa con, xa bản làng, bữa ăn công nhân giản dị nhưng hai vợ chồng luôn chắt bóp, dành dụm từng đồng để có tiền về quê ăn Tết. “Vợ tôi về trước, tôi gửi xe máy về sau để còn có xe mà đi chơi mấy ngày Tết” - anh Xương cười hiền.

Những ngày cận Tết ở những khu xóm trọ quanh Khu công nghiệp Đại An là những ngày của sửa soạn, thu dọn và đếm ngược thời gian về quê. Từ những căn phòng trọ nhỏ, hành lý được gói ghém, quà Tết được buộc cẩn thận, những cuộc điện thoại về bản làng nhiều hơn.
Mỗi chuyến xe về quê mang theo một câu chuyện riêng: niềm vui đoàn tụ, nỗi buồn mất mát, những hy vọng lặng lẽ cho năm mới. Với những công nhân vùng cao, Tết không chỉ là kỳ nghỉ, mà là một cuộc trở về với gia đình, với bản làng, với những điều thân thuộc không gì thay thế được.
Xem bản gốc tại đây