Anh Hoàng Thế An đang thực hiện công đoạn uốn nắn, tạo hình thành hoa văn, họa tiết. Ảnh: Thành Nhân
Anh Hoàng Thế An đang thực hiện công đoạn uốn nắn, tạo hình thành hoa văn, họa tiết. Ảnh: Thành Nhân

Từ đôi bàn tay khéo léo, người khiếm khuyết vượt lên số phận

Thành Nhân (báo lao động) 15/08/2025 12:17 (GMT+7)

Hà Nội - Tại làng nghề đậu bạc Định Công, nghề truyền thống trở thành “cần câu” giúp người khiếm khuyết tìm lại niềm tin và tự lập.

Không đầu hàng số phận

Trưa 14.8, chúng tôi tìm về làng nghề truyền thống đậu bạc Định Công (phường Định Công, TP Hà Nội). Ghé thăm đền thờ nghề kim hoàn nằm trên con phố Bùi Xương Trạch, chúng tôi bắt gặp cảnh những người thợ đang cặm cụi bên bàn làm việc. Một số là người khuyết tật nhưng ánh mắt họ ánh lên sự tập trung, đôi bàn tay linh hoạt ghép từng sợi bạc mảnh như sợi tóc vào khung hoa văn.

Anh Đặng Văn Dương (32 tuổi, quê ở tỉnh Ninh Bình) - người khuyết tật một chân - cho biết: “Trước đây, tôi làm nghề lái xe, năm 2019 bị tai nạn giao thông khiến mất một chân. Từ khi biết ở đây có dạy nghề miễn phí, tôi xuống Hà Nội theo học.

Ban đầu khó lắm, bởi kỹ thuật ghép những sợi bạc mảnh li ti thành hoa văn cầu kỳ, tinh tế. Để hoàn thiện một sản phẩm, người thợ phải trải qua nhiều công đoạn: kéo bạc thành sợi, uốn, ghép, hàn, đánh bóng… Mỗi công đoạn đều đòi hỏi sự chính xác đến từng milimet. Với sự kiên nhẫn, giờ tôi đã làm được các sản phẩm trang sức hoàn chỉnh”.

Chỉ sau hơn một năm, anh Dương đã có thể tự tay làm ra những chiếc vòng tay, chiếc nhẫn. Anh Dương chia sẻ: “Quan trọng nhất là tôi đã có nghề. Tháng vừa rồi, thu nhập cũng hơn 7 triệu đồng. Số tiền này đủ trang trải sinh hoạt và còn một khoản để tiết kiệm”.

Ảnh: Thành Nhân
Anh Đặng Văn Dương, người khiếm khuyết một chân, đang thực hiện công đoạn kéo bạc thành sợi. Ảnh: Thành Nhân

Ở một góc khác, anh Hoàng Thế An (37 tuổi, quê ở tỉnh Bắc Ninh) - bị chấn thương tủy sống lưng do tai nạn lao động năm 2019 - đang miệt mài đậu từng chi tiết hoa văn nhỏ.

“Tôi học ở đây được 9 ngày rồi. Nghề này cần tỉ mỉ, cẩn trọng, chịu khó, tập trung cao và không vội vàng. Căn bệnh khiến tôi di chuyển khó khăn. Khi nghe tin Làng nghề đậu bạc Định Công nhận đào tạo miễn phí cho người khuyết tật, tôi đánh liều xuống Hà Nội. Ban đầu tôi sợ mình không làm được nhưng mọi người ở đây kiên nhẫn chỉ dẫn từng chút một,” anh An chia sẻ.

Giữ lửa nghề bằng tấm lòng

Nghệ nhân Quách Phan Tuấn Anh - chủ xưởng chế tác đậu bạc, Quản lý Làng nghề truyền thống đậu bạc Định Công - cho biết: “Ở đây, tôi nhận dạy nghề miễn phí cho người dân, đặc biệt là người người khiếm khuyết. Họ được học hoàn toàn miễn phí, tôi còn hỗ trợ cả dụng cụ cho học viên. Nghề này không đòi hỏi sức lực quá nhiều, quan trọng là sự tỉ mỉ và kiên nhẫn, nên rất phù hợp với họ".

Nghệ nhân Tuấn Anh tâm sự: “Mỗi khi thấy học trò - dù là người khiếm khuyết - làm ra sản phẩm đẹp, tôi mừng lắm và tin rằng, nghề này vẫn sống. Nghề còn thì giá trị văn hóa còn. Người học nghề cũng sẽ có một tương lai sáng hơn".

Nghệ nhân Quách Phan Tuấn Anh - Quản lý Làng nghề truyền thống đậu bạc Định Công. Ảnh: Thành Nhân
Nghệ nhân Quách Phan Tuấn Anh - quản lý Làng nghề truyền thống đậu bạc Định Công. Ảnh: Thành Nhân

Nghệ nhân Quách Phan Tuấn Anh cũng chia sẻ thêm: “Người thợ lành nghề cũng phải mất vài năm mới thành thục, còn người mới - nhất là người khiếm khuyết - cần kiên nhẫn gấp đôi. Nhưng chính sự tỉ mỉ, cẩn trọng vốn có của họ lại là lợi thế. Người khiếm khuyết thường chịu khó, tập trung cao và không vội vàng. Họ làm rất đẹp, nhiều khi còn tinh xảo hơn cả thợ bình thường. Tôi không coi đây là sự "ban ơn", mà là hợp tác cùng có lợi - tôi truyền nghề, họ tạo ra giá trị".

Xem bản gốc tại đây

Cùng chuyên mục