Lương tối thiểu vùng phải được điều chỉnh theo sự phát triển kinh tế
Dù được trả lương cao hơn mức tối thiểu vùng và có thêm thu nhập từ tăng ca, nhiều công nhân vẫn phải thắt chặt chi tiêu. Sau khi trừ tiền thuê nhà, ăn uống và nuôi con, khoản tích lũy của họ gần như không đáng kể.
“Liệu cơm gắp mắm”
Làm công nhân tại khu công nghiệp Thăng Long (xã Đông Anh, TP Hà Nội) được khoảng 4 năm, anh Nguyễn Văn Bôn có mức lương cơ bản của anh hiện là 5,9 triệu đồng/tháng, cao hơn lương tối thiểu vùng 1 đang thực hiện là 5,31 triệu đồng/tháng. Cộng với tiền làm thêm giờ, tăng ca, trợ cấp, tổng thu nhập của anh Bôn khoảng 11 triệu đồng/tháng. Vợ anh Bôn cũng làm công nhân trong khu công nghiệp này, tổng thu nhập khoảng 8,5 triệu đồng/tháng.
Hai vợ chồng có tổng thu nhập khoảng 19,5 triệu đồng/tháng, nhưng anh Bôn tâm sự, vợ chồng anh không dám đưa 2 con từ quê (xã Hiền Quan, tỉnh Phú Thọ) xuống ở cùng bố mẹ vì không cáng đáng được chi phí thuê nhà trọ, ăn học của con.
“Mỗi tháng, vợ chồng tôi gửi 5 triệu đồng về quê để ông bà lo cho các cháu. Số tiền còn lại, 2 vợ chồng tằn tiện ăn tiêu, sau khi trừ tiền thuê nhà, sinh hoạt… hầu như không để lại được bao nhiêu. Tháng nào thu vén lắm vợ tôi dành ra được 2 triệu đồng, nếu ốm đau hay có nhiều hiếu hỉ coi như không còn đồng nào” - anh Bôn chia sẻ.
Trong khi đó, tại Vĩnh Long, nam công nhân Thạch Đa Ra cho biết, dù không mất tiền thuê phòng trọ nhờ nhà gần công ty, nhưng với thu nhập từ 6-7 triệu đồng/tháng nếu không tăng ca, cả gia đình anh đều phải chi tiêu tiết kiệm để tích góp một ít phòng việc đột xuất.
“Mỗi ngày, tôi đều tự nấu ba bữa cơm, mang theo đi làm. Chi phí ăn uống cho 3 cha con dao động ở mức 100.000 đồng/ngày. Bình quân tiền ăn uống, sinh hoạt và lo cho các con đi học dao động khoảng 5 triệu đồng/tháng” - anh Đa Ra nói.
Lương tối thiểu phải là lương đủ sống
Thực tế này cho thấy, khoảng cách giữa lương tối thiểu và nhu cầu sống tối thiểu vẫn còn khá lớn. Bà Nguyễn Thị Lan Hương - nguyên Viện trưởng Viện Khoa học Lao động và Xã hội (Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội nay là Bộ Nội vụ) - nhấn mạnh, lương tối thiểu là mức thấp nhất trả cho người làm việc trong điều kiện bình thường. Tuy nhiên, cách tiếp cận lương tối thiểu của Việt Nam là dựa trên điều kiện hợp đồng lao động trong khi việc ký hợp đồng lao động chỉ chiếm khoảng 60-70% và chỉ thực hiện trong nhóm doanh nghiệp Nhà nước, FDI.
“Quan trọng nhất là chúng ta chưa xây dựng được luật về lương tối thiểu nên mỗi năm cần đợi Hội đồng Tiền lương quốc gia họp để đề xuất mức tăng và thời điểm điều chỉnh. Việc điều chỉnh chủ yếu dựa trên phân tích chỉ số giá tiêu dùng, tăng trưởng kinh tế mà chưa đánh giá toàn diện đến tăng lương tối thiểu, tăng chi phí lao động và tương quan cung cầu lao động…” - bà Lan Hương nói.
Bà Hương mong muốn lương cơ bản, lương tối thiểu phải là lương đủ sống, có khả năng bảo đảm các chi phí cần thiết của người lao động và gia đình họ như ăn mặc, ở, đi lại… và phải được điều chỉnh theo sự phát triển kinh tế.
Xem bản gốc tại đây
- Công nhân mong đại biểu Quốc hội quan tâm chính sách tiền lương, nhà ở xã hội
- 1 suất lương gánh cả gia đình, công nhân Cần Thơ tính đường ra nước ngoài làm việc
- Lương tối thiểu vùng tăng, công nhân vệ sinh kỳ vọng đời sống tốt hơn
- Công nhân Cà Mau vui mừng trước thông tin tăng lương tối thiểu vùng từ 1.1.2026